Nhìn sắc mặt của Úc Phái tái nhợt, đứng im không nhúc nhích, tay phải ôm lấy ngực, môi và đầu ngón tay hơi run rẩy, Lục Triều thấy khó hiểu. Cậu cúi xuống nhặt điện thoại lên, nói: "Tôi đền cho cậu cái mới."
"Không cần đâu, là tôi không bắt được, không liên quan đến cậu." Úc Phái thở ra một hơi, cầm lấy chiếc điện thoại nát bươm mà vẫn đang réo inh ỏi. Anh trượt ngón tay nghe máy, áp lên tai: "Alo?"
Lục Triều đứng tựa vào khung cửa ban công, liếc mắt nhìn Úc Phái. Anh chàng kia hình như vừa nghe được điều gì đó, ngơ ngác hỏi lại: "Tối nay đi bar nhảy à?"
Lục Triều nghĩ thầm, quả nhiên đúng là như vậy. Cậu hừ khẽ, đứng thẳng người định quay vào trong, nhưng vừa nhấc chân đã nghe thấy giọng Úc Phái chậm rãi vang lên: "Tôi ở ký túc xá nghỉ ngơi, không đi uống rượu nữa. Bạn tôi không thích tôi uống rượu, ừm, sau này cũng sẽ không uống nữa."
Lục Triều khẽ nhướng mày. Ý này... là nói với cậu sao?
Bên đầu dây bên kia, tiếng nhạc chỗ Tôn Lạc ồn ào đến mức át cả giọng nói. Úc Phái nói không nhanh không chậm, Tôn Lạc nghe không rõ, đành phải cao giọng hỏi lại: "Cậu nói gì? Hả? Tôi không nghe được!"
Úc Phái thầm nghĩ, hóa ra là tại cậu ta gây rối mà tôi bị thế này. Anh liếc nhìn Lục Triều một cái, cố kìm nén sự bực bội, kiên nhẫn nói với Tôn Lạc: "Tối qua tôi uống rượu phải nhập viện, bạn tôi giận lắm. Sau này tôi không uống rượu nữa."
Tôn Lạc nghe xong, cười như thể vừa nghe được chuyện nực cười nhất trên đời. "Bạn nào mà quản cậu chặt thế? Đừng nói là bạn trai nhé. Quản trời, quản đất, giờ còn quản cả việc cậu uống rượu, đi bar? Làm bạn trai hay làm bố cậu vậy?"
"Thôi đi, tôi với cậu quen nhau lâu thế rồi, tôi còn không hiểu cậu sao? Giả bộ được hai ngày là chịu không nổi nữa."
Úc Phái đáp: "Không đâu."
Tôn Lạc chẳng tin chút nào. Thấy Úc Phái không muốn đi, cậu ta cũng không cố ép, nói bâng quơ vài câu rồi cúp máy. Úc Phái phát hiện Lục Triều từ nãy giờ vẫn nhìn mình, bèn ngẩng đầu lên hỏi: "Sao thế?"
Lục Triều khoanh tay trước ngực, hơi nhếch môi, giọng pha chút chế giễu: "Úc Phái, cậu có phải quên mất chuyện gì rồi không?"
Úc Phái ngơ ngác: "Chuyện gì?"
Lục Triều đứng thẳng người, tiến lại gần, cúi xuống nhìn thẳng vào mắt Úc Phái: "Tôi với cậu không phải bạn bè. Cậu uống rượu hay đi bar đều không liên quan gì đến tôi. Đừng lấy tôi ra làm bia đỡ. Tôi sẽ không bao giờ trở thành bạn trai của cậu, hiểu chưa?"
Úc Phái ngẩn ra nửa giây, sau đó chỉ buột miệng: "...Hả?"
Lục Triều quay người bước về phòng, gọi điện cho Lâm Dao đang đi hẹn hò. Người kia không nghe máy, nhưng lập tức nhắn lại trên WeChat.
Lâm Dao: [Có chuyện gì thế, cậu? Tôi đang xem phim mà.]
Lục Triều: [Xem xong về tiện mua giúp tôi cái điện thoại mới.]
Lâm Dao: [Hả? Điện thoại của cậu mới đổi mà? Sao lại mua nữa? Đây là sở thích đặc biệt của hội con nhà giàu à?]
Lục Triều: [Đền cho Úc Phái.]
Lâm Dao đọc tin nhắn, ngớ người ra. Cậu mua điện thoại cho Úc Phái? Nếu không phải món quà thì chỉ có thể là...
Lâm Dao: [Cậu đánh Úc Phái à? Sợ người ta báo cảnh sát nên đập luôn điện thoại? Úc Phái có bị thương nặng không? Nếu nghiêm trọng thì tốt nhất nên tự thú đi, tranh thủ được giảm nhẹ hình phạt.]
Lục Triều bị suy đoán của Lâm Dao làm cho đau đầu. Cậu cắn nhẹ răng hàm, chậm rãi gõ chữ: [Không cẩn thận làm rơi. Không đánh cậu ấy.]
Lâm Dao: [Ồ, vậy mua điện thoại kiểu gì?]
Lục Triều: [Giống của tôi.]
Lâm Dao: [Ồ, điện thoại đôi luôn nhỉ?]
Lục Triều: [?]
Lâm Dao: [Lục Triều, nói thật đi. Có phải cậu cố ý làm rơi điện thoại của người ta để mua một cặp không? Tôi nói rồi, Úc Phái đẹp thế, không ai là không thích. Đến tôi còn thích nữa là. Năm nay bầu chọn nam thần của trường, tôi quyết định dồn phiếu cho anh ấy, để anh ấy debut ngay tại chỗ.]
Lục Triều lập tức nhíu mày. Cái quái gì thế?
Lâm Dao vội giật lại điện thoại, gõ nhanh: [Triều ca, tôi không có, tôi không nói, là Trần Nhược nói đấy, tôi vô can.]
Lục Triều dù có chút khủng hoảng với đồng tính, nhưng cũng không đến mức vì câu nói đùa này mà so đo với con gái. Cậu chỉ bực bội ném điện thoại lên bàn.
–---
Úc Phái đang quỳ nửa gối trên giường, thay vỏ chăn. Anh túm lấy một góc, cố nhét vào bên trong. Lớp chăn phồng lên như một ngọn núi nhỏ, trên trán anh lấm tấm mồ hôi, đầu mũi thanh tú cũng lấp lánh vài giọt.
Đại học Bình Thành là một khuôn viên cũ kỹ, hệ thống điện thường xuyên gặp trục trặc. Hôm nay trường sửa điện, ký túc xá không bật được điều hòa. Căn phòng nóng bức, ngột ngạt đến gần bốn mươi độ. Ngay cả cơn gió lùa qua cửa sổ cũng mang theo hơi nóng ẩm ướt khó chịu.
Mái tóc dài buộc hờ của Úc Phái hơi lỏng, vài lọn tóc rơi xuống, dính nhẹ lên chiếc cổ trắng ngần vì mồ hôi. Đôi môi anh vì nóng mà ửng lên sắc đỏ nhàn nhạt.
Lục Triều nghe tiếng thở dốc khẽ khàng, đứt quãng của Úc Phái, tay cầm cốc nước uống một ngụm, cố đè nén ngọn lửa đang bùng lên trong lòng. Cuối cùng, không chịu nổi nữa, cậu đặt mạnh chiếc cốc xuống bàn.
"Cậu có thể bớt gây ồn không? Chỉ thay vỏ chăn thôi mà cũng thở hổn hển như thế?"
---
[Đôi lời của tác giả]
Lục Triều: Hừ, đẹp thì có ích gì, tôi là trai thẳng.
"Cảnh đẹp đêm xuân, duyên ai đành bỏ lỡ..." — Trích từ kinh kịch [Du Viên Kinh Mộng]