Ôi!
Nếu đạo diễn mà dồn tâm sức vào việc căn chỉnh thời gian cho việc quay phim, thì chắc chắn đã là một đạo diễn lớn có phim nào cũng chiếu giờ vàng trên đài truyền hình rồi!
Mai Tự Hàn thầm mắng, vội vàng gắp vài miếng cơm, dọn dẹp rồi đi đóng phim.
"Góa phụ nhà họ Lý" theo cách nói phổ biến hiện nay, chính là phim về nữ chính.
Phân cảnh của Mai Tự Hàn chỉ có thể tính là nam thứ ba, là em trai của nữ chính, một thanh niên có tư tưởng cực đoan. Sau khi chị gái kiên quyết từ chối ý tốt của mình, cậu nhất thời nghĩ quẩn mới đi tham gia chiến tranh, nhưng lại không xử lý tốt những chuyện sau đó, làm liên lụy đến chị gái còn bị đội tuần tra liên tục tra hỏi, kéo dài không ít phân cảnh. Đến khi người em trai này quay trở lại, thì đã tham gia vào đội quân kháng chiến rồi.
Ồ, quên nói rồi.
"Góa phụ nhà họ Lý" đúng là một bộ phim thời Dân quốc, nhưng sau này nữ chính đi kháng chiến, các con riêng của cô cũng tham gia vào đội quân kháng chiến.
Về việc này, biên kịch nói rằng, để hưởng ứng lời kêu gọi của quốc gia, dù sao, bộ phim này sẽ bán cho CCTV, dù sao thì cũng chỉ có mấy tập cuối là cảnh chiến tranh, không sao cả, còn có thể thân thiện mời đoàn phim kháng chiến bên cạnh sang làm khách mời nữa, tiết kiệm tiền!
Và nguyên nhân thúc đẩy nữ chính tham gia kháng chiến, chính là cái chết của người em trai.
Để cố gắng giảm thiểu việc trả thù lao, các cảnh quay của Mai Tự Hàn phải quay xong trước, buổi chiều hôm nay sẽ quay cảnh cậu tham gia kháng chiến.
Mai Tự Hàn thay một bộ trang phục mượn từ đoàn phim bên cạnh, bắt đầu màn trình diễn của mình.
"Cảnh một trăm sáu mươi bảy, chuẩn bị, ACTION!"
"Chị, tư tưởng của chị đã bị những tàn dư phong kiến này ăn mòn rồi, nhà họ Lý cưới chị là để tìm một người ở cho con cái họ thôi." Mai Tự Hàn gầm lên: "Em chịu đủ rồi, em muốn cứu chị, cứu hàng vạn người giống như chị!"
"Cắt!" Đạo diễn hô dừng: "Tiểu Mai Tử, biểu cảm của cậu phải dữ tợn hơn một chút, khóe mắt phải có nước mắt, hiểu không?"
"Vâng, đạo diễn, tôi sẽ lấy cảm xúc một chút."
"Rắc rối làm gì, đây, thuốc nhỏ mắt cho cậu."
Thuốc nhỏ mắt Trân X Minh, còn là loại đã dùng được một nửa.
Khóe miệng Mai Tự Hàn giật giật, nhỏ hai giọt vào mắt, rồi dùng giọng gầm lên khiến Vương Hiểu Mạn suýt nữa phải bịt tai để diễn xong cảnh này, cuối cùng cũng nhận được một chút thời gian nghỉ ngơi.
Mai Tự Hàn sờ sờ cổ họng mình, cứ thấy có gì đó không ổn, cậu cần phải có Kim Tảng Tử* để làm dịu cổ họng, chỉ thuốc nhỏ mắt thì không đủ!
(*) Kim Tảng Tử: viên ngậm ho của Trung Quốc.
Điện thoại reo vào lúc này.
Mai Tự Hàn cúi đầu liếc mắt một cái, phát hiện là "người yêu dấu" gọi đến, mày giãn mắt cười, cổ họng cũng chẳng còn đau chút nào.
"Khi nào em tan làm?"
Chậc, giọng của người yêu dấu cũng hay quá đi.
Mai Tự Hàn hớn hở đáp lại một tiếng: "Khoảng sáu giờ, mấy ngày nữa là em có thể đóng máy rồi."
Đầu dây bên kia im lặng một lát: "Được rồi, chiều nay anh không có tiết, mua chút đồ ăn về rồi."
"Không sao không sao, anh không cần vất vả quá đâu, em ăn gì cũng được." Mai Tự Hàn không dám nói nửa lời về chuyện mình kén ăn.
Khương Ảnh đáp lại vài câu, dặn Mai Tự Hàn buổi chiều thời tiết sẽ thay đổi, tốt nhất nên cẩn thận một chút.
Mai Tự Hàn gật đầu lia lịa đáp lời.
Nếu đạo diễn đoàn phim bên cạnh mà thấy, có lẽ sẽ không phải băn khoăn tìm diễn viên đóng vai phản diện nữa.
"À đúng rồi." Người ở đầu dây bên kia dừng lại: "Khi nào em về có thể mang kịch bản về cho anh xem được không?"
"A? "