Sau khi quay xong vài cảnh, Mai Tự Hàn lê thân thể mệt nhoài trở về căn phòng thuê nhỏ bé của cậu và Khương Ảnh.
Địa điểm quay phim lần này khá xa nhà Mai Tự Hàn, đi đi lại lại cũng không thực tế, cậu dứt khoát thuê luôn một căn nhà dân gần đó.
Đương nhiên, trong đoàn phim cũng có sắp xếp chỗ ở.
Nhưng một đoàn phim nghèo đến mức lễ khai máy còn không mua nổi heo quay, chỉ có thể dùng gà nướng, thì cũng không thể hy vọng điều kiện ký túc xá tốt đến mức nào.
Nếu chỉ có một mình Mai Tự Hàn, cậu sẽ không nói hai lời mà dọn vào ở ngay, trước đây cũng đâu phải chưa từng ở. Nhưng... nhưng không phải vì Khương Ảnh cũng đến sao?
Tục ngữ có câu: "Thà nghèo đói chứ không để con khổ, thà ăn rau cháo chứ không để vợ đói."
Cậu ở ký túc xá thì đương nhiên không vấn đề gì, nhưng Khương Ảnh da dẻ mềm mại, làm sao có thể theo cậu chịu khổ như vậy?
Hơn nữa, cách âm của ký túc xá cũng chỉ vậy thôi, nhỡ cậu và Khương Ảnh nói chuyện tình cảm hay làm vài động tác thân mật mà bị người khác phát hiện thì sao?
Nhưng nếu bắt Mai Tự Hàn sống thanh tịnh như một hòa thượng thì càng không thực tế.
Cậu đồng ý ngay khi Khương Ảnh muốn đến đoàn phim cũng là để tranh thủ cơ hội vun đắp tình cảm.
Bộ phim này ít nhất cũng phải quay hai tháng, hai tháng thân mật bên nhau, tuyệt đối không thể lãng phí.
Cậu sắp tròn hai mươi tám tuổi rồi.
... Dù gì thì khi tổ chức sinh nhật tuổi hai mươi tám cũng phải "về đích" thành công chứ.
Đương nhiên, trong lòng Mai Tự Hàn vẫn có chút vui thầm.
Đây chính là đường đường chính chính dẫn người nhà đến phim trường, nhìn khắp giới giải trí có mấy ai có được đãi ngộ như vậy?
Nói đến đây, phải kể đến vận may của Mai Tự Hàn.
Khu dân cư gần đoàn phim rất ít, họ lại chỉ thuê ngắn hạn, trong thời gian ngắn muốn tìm được căn nhà phù hợp cũng không dễ.
Thật đúng là vận may đến không thể cản nổi. Mai Tự Hàn kinh ngạc phát hiện Khương Ảnh và cậu có thể thuê căn hộ một phòng ngủ một phòng khách này, mừng đến mức chỉ muốn cảm ơn trời đất.
A, đến đoàn phim này đúng là quá đúng.
Dù chỉ nhận cát-xê của nam phụ thì sao? Nhưng cơ hội như thế này có cầu cũng không được.
Sau khi ăn uống, tắm rửa xong, cũng đã đến lúc lên giường đi ngủ.
Cái giường này cũng không lớn, cậu và Khương Ảnh chắc chắn sẽ phải chen chúc nhau, khó tránh khỏi va chạm. Đến lúc đó, "củi khô gặp lửa", cậu lại thêm chút dầu vào nữa...
"... Nước còn chưa nóng, em vội thế à?" Khương Ảnh tò mò nhìn Mai Tự Hàn hỏi.
Mai Tự Hàn nhận ra ánh mắt mình có chút quá lộ liễu.
Cậu vội vàng thu ánh mắt khỏi phòng tắm: "Không có gì, em chỉ cảm thấy hơi mệt thôi."
"Hôm nay quay liên tục mấy cảnh, em mệt là phải rồi." Khương Ảnh nghiêng đầu nghĩ ngợi: "Nhưng em cũng không được lơ là. Ngày mai có một cảnh quay quan trọng, chắc em không thể quay một lần là xong được đâu."
Nhắc đến cảnh quay quan trọng này, cái đầu đang hừng hực của Mai Tự Hàn bỗng chốc nguội lạnh.
Cậu vừa khó khăn lắm mới quên đi, muốn về nhà thư giãn một chút, tại sao Khương Ảnh lại phải nhắc cho cậu nhớ?
Ánh mắt Mai Tự Hàn nhìn Khương Ảnh đầy vẻ oán trách.
Công việc ban ngày đã làm xong rồi, tối còn phải nhắc lại, đúng là tàn nhẫn!
Trước đây khi theo đuổi Khương Ảnh, sao cậu không nhận ra bạn trai mình là một "con sâu công việc" đội lốt người chứ? Tại sao muốn làm một con "cá mặn" lại khó đến vậy!
"Rõ ràng trước đây đều ổn rồi, kịch bản năm tập đầu em cũng đã thuộc gần hết, kết quả đột nhiên lại phải thêm cảnh." Mai Tự Hàn không nhịn được càu nhàu: "Sao lúc muốn thêm cảnh thì đạo diễn Ôn không nhắc đến chuyện kinh phí eo hẹp nữa?"
"... Cảnh quay ngày mai tổng cộng cũng không có mấy câu thoại." Khương Ảnh xen vào.
"Em thà rằng nó có lời thoại còn hơn!" Mai Tự Hàn nổi giận.
Khương Ảnh nhận ra Mai Tự Hàn có vẻ không vui, đành ngồi xuống nghe cậu than phiền, để cậu xả bớt cơn giận.
Lúc này anh không nói gì mới là đúng đắn, cứ vuốt lông của Mai Tự Hàn là được.
"Em có thể hiểu được tâm trạng cầu toàn của đạo diễn Ôn, đặc biệt hiểu. Những gì em làm được em nhất định sẽ cố gắng diễn. Nhưng, nhưng đạo diễn Ôn quá coi trọng em rồi? Em chỉ là một diễn viên hạng thấp thôi mà." Mai Tự Hàn giơ ngón tay út ra.
Khương Ảnh "phụt" một tiếng bật cười: "Anh nghĩ là phải lớn hơn một chút."
"Anh có thấy đâu mà biết em lớn thế nào?" Mai Tự Hàn theo phản xạ phản bác.
Vừa dứt lời, mặt Mai Tự Hàn đỏ bừng.