"Ha ha, xin lỗi." Ôn Minh Giang vui vẻ xin lỗi sau khi biết mình hiểu lầm: "Kịch bản của tôi viết cũng chỉ bình thường, không hay bằng giáo viên giảng bài đâu. Nhưng nếu thầy Khương có thể góp ý cho kịch bản của chúng tôi thì tốt quá rồi."
"Đạo diễn khách sáo." Khương Ảnh cười đáp: "Khi tôi học ở nước ngoài cũng từng tham gia một vài đoàn kịch, thật sự rất tò mò về đoàn phim trong nước, nên mới nhờ Mai Tự Hàn đưa tôi đến mở mang tầm mắt, hy vọng đạo diễn đừng bận tâm."
"Không bận tâm, không bận tâm."
Ba người lại hàn huyên vài câu, rồi mới vào thẳng vấn đề chính.
Ôn Minh Giang dẫn Mai Tự Hàn và Khương Ảnh vào đoàn phim.
"Bây giờ ở đây vẫn đang dựng một số đạo cụ cần thiết. Đạo diễn ánh sáng, quay phim và những người khác đều là bạn bè và bạn học của tôi. Còn về diễn viên, ngoài anh Mai là nam chính ra, những người còn lại đều là diễn viên nhí. Tôi đã nhờ thầy liên hệ giúp vài người..."
Ôn Minh Giang thay đổi hoàn toàn hình tượng "đẹp trai phóng khoáng" mà Mai Tự Hàn đã hình dung trước đó, thao thao bất tuyệt giới thiệu về nhân sự của đoàn phim.
Nghe một hồi lâu, cuối cùng Mai Tự Hàn cũng hiểu ra.
Thật ra ý của Ôn Minh Giang rất đơn giản.
Mặc dù đoàn phim là một đội ngũ "làng nhàng", nhưng cậu ta vẫn rất tận tâm tìm người.
Và trong toàn bộ diễn viên của đoàn phim, Mai Tự Hàn là người "có tiếng" nhất.
Cuối cùng, trọng tâm của Ôn Minh Giang đã đến, đó là vấn đề cát-xê của Mai Tự Hàn.
Dù Mai Tự Hàn là một diễn viên không được tính là hạng 18, nhưng cát-xê của nam chính và nam phụ vẫn khác nhau.
Trong "Góa phụ nhà họ Lý", Mai Tự Hàn từ nam phụ chuyển thành nam chính còn được tăng cát-xê, huống hồ bây giờ là nam chính thực thụ?
Mai Tự Hàn nghĩ đến khoản vay mua nhà gần như đã trả xong, lại nghĩ đến sự giúp đỡ của biên kịch Trương dành cho mình, dưới vẻ mặt hơi áy náy của Ôn Minh Giang, cậu đành chịu thua.
Cuối cùng, Mai Tự Hàn đồng ý nhận cát-xê của nam chính với mức giá của một nam phụ trước đây.
Đương nhiên, Ôn Minh Giang cũng không keo kiệt như vậy, trong hợp đồng có thêm một điều khoản, nếu bộ phim này sau này có chiếu lại lần hai, lần ba hoặc trên mạng, thì sẽ chia cho Mai Tự Hàn ba mươi phần trăm lợi nhuận.
... Nói thêm một chút, kinh phí đầu tư của bộ phim này chính là tiền của Ôn Minh Giang và vài người anh em của cậu ta, hoàn toàn có thể tự quyết định.
Mặc dù tổng cộng chỉ chưa đến năm triệu tệ.
Mai Tự Hàn dở khóc dở cười, nhưng cũng cảm ơn sự tử tế của đạo diễn.
Cậu đã đóng phim truyền hình nhiều năm như vậy, mấy bộ phim về mẹ chồng nàng dâu gần như không có cơ hội bán lại lần hai, lần ba. Còn về bản quyền trên mạng...
Các trang web lớn ngoài việc mua những bộ phim hot, bom tấn ra thì không còn hứng thú gì khác. Mấy bộ phim truyền hình chiếu mạng do họ tự làm cũng đầy rẫy phim "flop" rồi!
Ký hợp đồng xong, Ôn Minh Giang mới thở phào nhẹ nhõm.
"Em mạn phép gọi anh một tiếng anh Mai* nhé, em năm nay hai mươi sáu." Ôn Minh Giang nhìn Mai Tự Hàn nói: "Thật ra ban đầu kinh phí của bọn em cũng đủ, cát-xê của anh Mai hoàn toàn có thể đáp ứng được. Nhưng em không ngờ bố mẹ của mấy diễn viên nhí kia lại đòi tăng giá, kinh phí căng thẳng, nên..."
(*) Trước đấy Ôn Minh Giang gọi Mai Tự Hàn là "Mai tiên sinh" = "anh Mai" theo nghĩa trang trọng, còn giờ là "Mai đại ca" = "anh Mai" nhưng thân thiết hơn. Nên từ đoạn này cũng đổi xưng hô cho hai người.
Ôn Minh Giang có chút ngại ngùng.
Việc này của cậu ta cũng coi như là "chèn ép" người quen rồi.
"Gần đây cát-xê của diễn viên nhí cao lắm sao?" Khương Ảnh đột nhiên tò mò hỏi.
"Tùy vào phim nào nữa." Ôn Minh Giang chán nản nói: "Gần đây không phải nhiều chương trình về gia đình nổi tiếng sao? Cát-xê của diễn viên nhí tăng vọt. Hầu như phim truyền hình hay điện ảnh nào, nam nữ chính cũng phải có một đứa con trai hay con gái. Tôi đã cố gắng chọn những đứa trẻ không quá đẹp, diễn xuất tự nhiên một chút, nhưng dù vậy giá vẫn tăng. Nhưng nếu là những bộ phim hot, nhiều diễn viên nhí thà không lấy cát-xê cũng sẵn lòng đi đóng."