Đoàn phim "Cha dượng của tôi" làm việc rất hiệu quả, ngay ngày hôm sau khi Mai Tự Hàn đồng ý nhận kịch bản đã gọi điện, mời cậu đến đoàn phim xem.
Khương Ảnh bất ngờ bày tỏ cũng muốn đi cùng.
Trong lòng Mai Tự Hàn dâng lên một chút ngại ngùng.
Dù Khương Ảnh thực sự đã tham gia vào cuộc sống và công việc của cậu, nhưng cứ nghĩ đến màn trình diễn "tệ hại" của mình sẽ bị Khương Ảnh nhìn thấy, cậu vẫn cảm thấy vô cùng xấu hổ.
Đương nhiên, Mai Tự Hàn không dám từ chối thẳng thừng.
Khó khăn lắm mới nắm được tay nhỏ của anh.
Vì thế, Mai Tự Hàn chỉ mang vẻ mặt quan tâm, vờ như vô tình hỏi: "Thân ái, khi ở đoàn phim có lẽ em sẽ không có cách nào chăm sóc cho anh. Đoàn phim trong nước khác với nước ngoài. Hơn nữa, không phải anh còn phải đi làm sao?"
Khương Ảnh nghe Mai Tự Hàn nói vậy, quay đầu lại nhìn cậu.
Mai Tự Hàn khó hiểu nhìn anh.
Khương Ảnh khẽ cười: "Nghỉ hè."
!
"Sớm vậy sao?" Mai Tự Hàn ngẩn ra: "Bây giờ mới tháng sáu mà?"
"Nhưng anh đã hết tiết rồi." Khương Ảnh nhìn Mai Tự Hàn, trả lời: "Công việc chính anh đã giao lại cho Bí thư Đoàn, tiếp theo anh chỉ cần dành một ngày để đi coi thi là được."
Nói xong, Khương Ảnh lại nhìn Mai Tự Hàn thật sâu: "Lịch làm việc của anh đáng lẽ đã gửi cho em một bản rồi, em không xem sao?"
Mồ hôi Mai Tự Hàn chảy ròng ròng.
Đến rồi, đến rồi.
Cửa ải quan trọng đầu tiên thử thách một cặp đôi đã đến!
Khương Ảnh nắm rõ công việc và cuộc sống của cậu, vậy mà cậu lại không biết anh sắp được nghỉ hè sao? Đổi lại vị trí, Mai Tự Hàn chắc chắn sẽ nổi trận lôi đình.
Nhưng bây giờ người "tồi" lại là cậu, phải giải quyết thế nào đây?
Trời ơi!
Mấy năm rồi cậu có được nghỉ hè đâu mà nhớ?
Còn về lịch làm việc, đương nhiên là cậu đã xem rồi.
Nhưng gần đây không phải có quá nhiều chuyện sao? Từ khi Khương Ảnh trở thành "giáo viên" của cậu, cậu đã vô thức xem hành động của Khương Ảnh như một "gia sư riêng" rồi.
Mà gia sư riêng thì nghỉ hè là bận rộn nhất.
Bình tĩnh nào.
Bình tĩnh lại, Mai Tự Hàn.
Cửa ải này nhất định phải vượt qua thật tốt!
Mai Tự Hàn bỗng nhiên nghĩ ra, lập tức khoác tay Khương Ảnh.
"Lịch làm việc đương nhiên là em đã xem rồi. Lúc đó em còn dự định sẽ đi du lịch với anh. Ai ngờ anh lại thích bộ phim này, em nhận việc rồi, chuyến du lịch đành phải hoãn lại. Em chỉ mong mình mãi mãi không nhớ đến chuyện này. Trong mắt em chỉ có anh thôi, nhưng thân ái, anh có thấy thời gian riêng tư của hai đứa mình quá ít không?" Mai Tự Hàn nhìn Khương Ảnh đầy mong đợi.
Điểm tuyệt đối!
Mai Tự Hàn điên cuồng vỗ tay cho màn thể hiện xuất sắc của mình.
Vừa nói được lời ngọt ngào, lại vừa phản công đẩy vấn đề lại cho Khương Ảnh.
Xem ra sau này nếu không làm diễn viên nữa, biết đâu mình có thể làm "đại diện tiêu biểu" cho những bài viết về tình yêu, làm một tài khoản marketing cũng không tệ.
Khương Ảnh nhìn toàn bộ màn trình diễn của Mai Tự Hàn, thấy cậu cười tít cả mắt, không nhịn được đưa tay véo má cậu.
Mấy cái thủ đoạn này mà cũng qua được mắt anh sao?
Mai Tự Hàn không biết, nhưng Khương Ảnh lại nhìn rất rõ.
Hai mươi bảy tuổi, đối với một người đàn ông bình thường, đã có sự trưởng thành và điềm đạm. Nhưng ở Mai Tự Hàn, điều đó lại không có.
Trong tính cách cậu vẫn còn chút ngây thơ.