Chương 4: Kịch bản (2)

Cuối cùng cũng nói chuyện xong với chị Hiểu Mạn, Mai Tự Hàn cũng có thể thảnh thơi ăn cơm của mình.

Thực ra, những lo lắng của chị Hiểu Mạn cũng không phải là không có lý.

Hiện tại Mai Tự Hàn không có người quản lý, cũng không có công ty, toàn tự mình làm.

Phim "bà thím" có những cái lợi của phim "bà thím", nhận tiền nhanh, hơn nữa cuộc sống riêng tư không bị quấy rầy, không có việc còn có thể tự nghỉ phép, thực sự không được thì có thể nhận thêm hai bộ phim, dù sao cũng ở ngay bên cạnh. Đạo diễn đi đi lại lại cũng chỉ có mấy người đó, đều quen thuộc với cậu rồi, có công việc sẽ luôn đưa cho cậu một phần, dù sao thì Mai Tự Hàn diễn cũng khá tốt.

Trong phim "bà thím", luôn có những vai diễn phù hợp với người trẻ tuổi, hơn nữa người trẻ tuổi này còn phải đẹp trai, vừa lòng các bà mẹ. Nhưng tìm được diễn viên như vậy thì quá khó.

Những tiểu sinh xuất thân chính quy, còn chưa tốt nghiệp đã bận rộn tìm công ty cho mình, tìm phòng làm việc của ngôi sao, thực sự không được thì còn có thể đi đóng kịch truyền thanh, phim chiếu mạng, dù sao cũng có tiền đồ hơn loại phim này. Trước đây đoàn phim khó khăn lắm mới tìm được một tiểu thịt tươi vừa mới tốt nghiệp đến đóng nam thứ, hợp đồng sắp ký rồi, lại bỏ của chạy lấy người để đi đóng phim thần tượng, cuối cùng vẫn phải tìm Mai Tự Hàn để cứu vãn tình hình.

Cứ lăn lộn thế, cuối cùng các đạo diễn đều thích dùng Mai Tự Hàn, trẻ trung phù hợp, diễn xuất cũng không tệ, mặt mũi cũng dễ mến, thù lao cũng không cao, vậy thì chọn cậu thôi!

Trước khi gặp Khương Ảnh, Mai Tự Hàn vẫn rất thích trạng thái công việc này.

Đóng một bộ phim, chỉ mất một đến hai tháng, là có thể kiếm được mười mấy, hai mươi vạn, lại còn không cần trích phần trăm, tốt hơn nhiều so với những người đóng kịch truyền thanh. Mấy hôm trước cậu mới gom đủ tiền đặt cọc mua một căn hộ cao cấp cho mình, cuộc sống trôi qua thật đẹp. Đợi cậu thêm vài tuổi, có thêm vẻ phong trần, rồi nâng cao diễn xuất một chút, cậu sẽ là diễn viên "chú đẹp trai trung niên" mà nhiều đoàn phim cầu mà không được!

Hiện tại, những diễn viên như vậy quá ít, những diễn viên nam đáng lẽ ra phải đóng vai chú, vai trưởng bối lại đang cố gắng trẻ hóa để đóng vai nam chính, hoa hồng cũng cần lá xanh tô điểm, biết đâu còn có thể hơi nổi tiếng nữa. Mai Tự Hàn ôm tâm lý như vậy, an tâm tự tại làm một con cá mặn.

Cho đến khi, cậu gặp đối tượng mà cậu yêu từ cái nhìn đầu tiên - Khương Ảnh.

Khương Ảnh thực sự rất đẹp trai, vóc dáng cũng cao ráo, đứng cạnh cậu, anh còn giống một ngôi sao hơn cả cậu. Ngay lúc gặp mặt, Mai Tự Hàn cứ như nhìn thấy một đứa trẻ tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ đang bắn tên vun vυ"t vào mình không ngừng nghỉ.

Cứ thế mà theo đuổi ròng rã hơn nửa năm, một tuần trước, Khương Ảnh mới đồng ý để hai người họ thử hẹn hò trước.

Ừm, sống chung, nhưng không chung phòng.

Theo lời Khương Ảnh: "Vì đã định sống cả đời, nên phải xem thói quen sinh hoạt có hợp nhau không đã."

Thực ra chuyện này chẳng có gì, điều duy nhất khiến Mai Tự Hàn buồn rầu là Khương Ảnh từ chối hành vi tìиɧ ɖu͙© trước hôn nhân.

Mẹ kiếp, làm pháp sư hai mươi bảy năm, khó khăn lắm mới có đối tượng mà vẫn phải tiếp tục kiếp pháp sư, đúng là nghẹn người ta chết mà!

Nhưng Mai Tự Hàn không dám để lộ chút nào trước mặt Khương Ảnh.

Nếu Khương Ảnh nghĩ cậu cũng như những người đàn ông khác, có đời sống riêng tư hỗn loạn, thì cậu có khóc cũng chẳng có chỗ mà khóc.

"Được rồi, được rồi, mọi người chuẩn bị, chúng ta bắt đầu cảnh tiếp theo."

Đang lúc Mai Tự Hàn đang mơ mộng về tương lai thì đạo diễn đã bắt đầu ra hiệu.