"Cậu cản tôi làm gì? Tôi chỉ nói vài câu thôi mà, đầy rẫy diễn viên "lên giường" mà còn không có vai diễn. Lẽ nào tôi nói sai sao? Dám làm không dám nhận, Vương Hiểu Mạn còn rêu rao tôi nɠɵạı ŧìиɧ, tôi thấy cô ta ngày xưa cũng chẳng trong sạch gì!"
An Nhất Hào không hề hạ giọng. Hoặc là hắn cho rằng hành động vừa rồi của Mai Tự Hàn là biểu hiện của việc đối phương có thể chịu đựng bất cứ điều gì vì vai diễn.
Không thể nhịn được nữa rồi.
Mai Tự Hàn quay người lại, ánh mắt nhìn An Nhất Hào đầy lạnh lẽo.
"Cậu nhìn cái gì?" An Nhất Hào gầm lên.
"Tôi đang nhìn một con heo." Mai Tự Hàn thản nhiên đáp.
"Cậu dám chửi tôi?" Cơn giận của An Nhất Hào bùng lên.
"Cần gì tôi phải chửi?" Nếu hắn chỉ chê bai cậu thì thôi, cậu biết đó là điều hiển nhiên. Nhưng An Nhất Hào lại mắng cả chị Hiểu Mạn, thì cậu không thể nhịn được nữa.
Giới giải trí đâu phải chỉ có một mình hắn là đạo diễn.
Cùng lắm thì về nhà mình bồi thường thêm cho con gái nuôi tương lai một phong bao lì xì thật to, rồi xin lỗi chị Hiểu Mạn là được.
"Đạo diễn An, anh lời trong lời ngoài đều coi thường một người đóng phim mẹ chồng nàng dâu như tôi. Nhưng theo tôi thấy, dù tôi diễn có tệ đến đâu, thì cũng không tệ bằng bộ phim "Tình ca đô thị" mà anh đạo diễn năm xưa đâu nhỉ."
"Tình ca đô thị" chính là bộ phim truyền hình đã khiến danh tiếng của An Nhất Hào tụt dốc không phanh.
Dưới ống kính của hắn, nữ chính vừa xấu vừa béo vừa đen, biểu cảm giả tạo, nam chính cũng chỉ hào nhoáng bên ngoài, độc thân lâu năm đến vô cảm.
Việc biên tập của cả bộ phim càng là một thảm họa.
Dùng kỹ thuật biên tập phim quân đội để biên tập phim đô thị, kết quả thế nào hoàn toàn có thể tưởng tượng được.
Cốt truyện nhảy cóc, ống kính rung lắc, còn thua cả một đạo diễn mới vào nghề.
"Tiêu rồi." Biên kịch thầm chửi một câu, An Nhất Hào không thể chịu đựng nhất chính là bộ phim đã khiến sự nghiệp của hắn thất bại thảm hại, trước mặt hắn, đến tên cũng không được nhắc đến.
An Nhất Hào đẩy mạnh biên kịch ra, sải bước đến trước mặt Mai Tự Hàn.
Ừm, vẫn thấp hơn nửa cái đầu.
Mai Tự Hàn mỉa mai nhìn cái đỉnh đầu hơi hói của hắn, không nói gì.
Nhưng lại khiến An Nhất Hào cảm thấy xấu hổ sâu sắc.
"Cái vai diễn này, cậu đừng mơ tưởng nữa."
"Cứ như thể tôi thích lắm vậy." Mai Tự Hàn đảo mắt: "Tôi thì chẳng có tham vọng gì, chỉ mong trong thời gian tới đừng bị [Nhật báo XX] chỉ đích danh phê bình một lần nữa thôi. Nếu đóng phim của anh, e rằng sau này ngay cả phim mẹ chồng nàng dâu tôi cũng không đóng được nữa."
"Cậu nói cái gì?" An Nhất Hào giận dữ: "Cậu dám so phim của tôi với những thứ rác rưởi đó sao?"
"Rác rưởi đến mấy thì cũng bán được, cũng có rating. Không như "Tình ca đô thị", không chỉ khiến nam nữ chính từ đó giải nghệ, mà bây giờ khi bình luận về phim dở người ta vẫn thường nhắc đến nó. Bao nhiêu năm rồi, người ta cũng chung tình thật đấy nhỉ, anh nói xem phải không?" Mai Tự Hàn mỉm cười trả lời.
An Nhất Hào tức đến mức không biết để tay vào đâu.
May mà biên kịch một lần nữa phát huy tinh thần không sợ chết, xông lên cản hắn lại.
Mắng diễn viên thì thôi, nếu An Nhất Hào còn đánh nhau với Mai Tự Hàn, không biết bộ phim này của họ có thể khai máy suôn sẻ không nữa!
"Tôi thấy chi bằng đạo diễn An giải nghệ đi. Nếu thiếu tiền thì đi quay MV cũng được. Ồ, tôi quên mất, MV còn yêu cầu hình ảnh tinh tế. Vậy thì, anh chi bằng đi làm quản lý khủng hoảng cho diễn viên, làm mấy cái slide thuyết trình có khi hợp hơn ấy chứ?" Mai Tự Hàn nói lời cay độc, chọc tức người khác đến chết không đền mạng.
An Nhất Hào như muốn ngất xỉu.
"Vai diễn này tôi không còn hứng thú nữa. Tôi trẻ đẹp, diễn xuất cũng tạm được, sợ gì không đợi được cơ hội phù hợp?" Mai Tự Hàn cố gắng diễn vẻ kiêu ngạo: "À, đúng rồi, quên chưa nói với anh. Ban đầu tôi không có ý định nói đâu, nhưng tôi không thể để anh bôi bác sự trong sạch của chị Hiểu Mạn được."
"Tôi thì, đã có người yêu rồi. Chị Hiểu Mạn cũng đã ở bên anh rể tôi, em bé được mấy tháng rồi. Tháng sau họ sẽ đăng ký kết hôn. Anh rể tôi vừa cao vừa đẹp trai, lại là Giám đốc điều hành của một công ty lớn, không giống anh đâu."
Nói xong, Mai Tự Hàn mặc kệ An Nhất Hào đang thế nào, hiên ngang bước ra ngoài.