Chương 34: Thử vai (3)

Trên thị trường có rất nhiều bộ phim thậm chí không thể kể được một câu chuyện đơn giản nhất. Chẳng qua là họ dùng bao bì tinh xảo để bọc lại phần cốt lõi, khiến người ta không thể nhanh chóng phát hiện ra mà thôi.

Mai Tự Hàn nói xong, tiến lên nhìn cô gái đang viết đơn đăng ký hỏi: "Hồ sơ của tôi đã điền xong chưa? Tôi có thể nhận thẻ số rồi chứ?"

"Được, được rồi." Cô gái đưa cho cậu một tấm thẻ số ghi số tám.

Mai Tự Hàn cầm lấy tấm thẻ, đi thẳng vào phòng bên trong, không cho cặp nam nữ ngoài kia bất kỳ cơ hội nào để nói thêm.

Dù sao thì họ cũng chẳng nói được điều gì tốt đẹp.

Trong phòng đã có sáu người ngồi sẵn, có vẻ buổi thử vai vẫn chưa chính thức bắt đầu.

Thậm chí Mai Tự Hàn còn nhìn thấy vài gương mặt khá quen thuộc, nhưng không thể gọi tên. Cậu hiểu ý và tìm một chỗ ngồi xuống.

Chàng trai trẻ ngoài kia vào phòng nhìn thấy vẻ mặt Mai Tự Hàn thờ ơ, trong lòng anh ta bực bội không thể xả ra được. Nhưng anh ta tuyệt đối không thể phá hỏng buổi thử vai này, cơ hội rất khó có được. Trước đây anh ta cũng từng đóng không ít vai công tử nhà giàu trong MV, nên khá quen thuộc với vai diễn này.

Nếu thực sự được chọn, rồi nhờ người đại diện sắp xếp một chút, sau này biết đâu có thể phát triển sang mảng phim truyền hình.

Bây giờ làng nhạc đang sa sút, ai cũng biết phim truyền hình và điện ảnh có thể kiếm tiền, mọi người đều đổ xô vào đây. Nhưng anh ta đã lớn tuổi và hết thời, muốn tranh được một vai diễn tốt là điều không thể, đành phải lùi lại một bước.

Nghĩ vậy, anh ta lại cảm thấy Mai Tự Hàn quả là một kẻ lãng phí cơ hội.

Nếu anh ta đóng "Cỏ nhỏ trong quân đội", chắc chắn sẽ thỉnh thoảng marketing bản thân, đánh bài hoài niệm, bài tình cảm, làm gì có chuyện không có chút tiếng tăm nào?

Mai Tự Hàn lại khá đồng tình với không khí trong buổi thử vai này.

Có lẽ vì mọi người đều không còn trẻ nữa, nên trong phòng rất yên tĩnh. Tương tự, mọi người đều biết đối thủ cạnh tranh đều là những người không mấy nổi tiếng, nên cũng không có ý định làm quen.

Chín giờ nhanh chóng đến.

Cô gái trẻ ban nãy ở cửa bước vào, ánh mắt dừng lại trên người Mai Tự Hàn một lúc rồi nhanh chóng rời đi.

"Mời số một đi theo tôi."

Một người đàn ông có vẻ ngoài khá tuấn tú, pha lẫn chút phong trần đứng dậy.

Anh ta cao khoảng một mét chín, Mai Tự Hàn thầm đoán có lẽ người này xuất thân từ nghề người mẫu.

Khi người này đứng lên, Mai Tự Hàn biết khả năng đạo diễn chọn anh ta là không cao.

Mặc dù bộ phim này là đề tài quân đội, nhưng đối với vai nam 2, người này có vẻ quá to lớn.

Đương nhiên, các vai diễn khác cũng chưa được chốt, biết đâu anh ta còn cơ hội thử vai khác.

Đương nhiên, sau khi thử vai xong, người số một không quay lại ngay, tránh việc nói chuyện với những người chưa thử vai, làm ảnh hưởng đến màn trình diễn của họ.

Mai Tự Hàn nhìn điện thoại, một người vào trong khoảng năm phút, rất ngắn.

Chẳng mấy chốc, đã đến lượt số bảy.

Số bảy cố tình đi qua bên cạnh Mai Tự Hàn, hơi hất cằm, rồi sải bước đi tới.

Ừm, nếu không phải đi cùng chân cùng tay thì tốt hơn.

"Số tám."

Không để Mai Tự Hàn kịp suy nghĩ, đã đến lượt cậu.

Mai Tự Hàn đi theo cô trợ lý này vào phòng thử vai, thấy cảnh tượng bên trong thì không khỏi kinh ngạc.

Trong phòng chỉ có tổng cộng hai người, một là An Nhất Hào mà cậu đã tìm trên Baidu, hắn béo hơn trong ảnh một chút, còn một người trông gầy gò hơn, rất nho nhã, chắc là biên kịch.

Trước đây Mai Tự Hàn cũng từng tham gia vài buổi thử vai. Thường thì đạo diễn, biên kịch, phó đạo diễn, vv... sẽ ngồi thành một hàng, không ngờ buổi thử vai lần này lại đơn giản đến vậy?

"Mai Tự Hàn?" An Nhất Hào cúi đầu nhìn hồ sơ, trong mắt lóe lên một tia khinh thường: "Trên bàn cậu có một tờ giấy, đó là một đoạn cảnh, cậu diễn thử đi."