Chương 21: Đồ dùng dạy học (2)

Cậu ghét nhất là những cảnh tình cảm như thế này, trước đây toàn đóng vai phụ, chỉ cần đóng vai ngầu và hung hăng là được, làm gì cần đóng một vai diễn phức tạp đến vậy?

Nếu Khương Ảnh mà biết Mai Tự Hàn cảm nhận vai Tiêu Văn Võ là "phức tạp", có lẽ anh sẽ làm món ăn càng khó ăn hơn.

Trong mắt Khương Ảnh, đây là một nhân vật rập khuôn không thể rập khuôn hơn được nữa.

"ACTION!"

Tiêu Lan ăn mặc rách rưới hơn so với lần gặp trước rất nhiều.

Vào những năm đó, một người phụ nữ muốn nuôi vài đứa con, gần như là chuyện không thể. Mỗi ngày Tiêu Lan đều mệt mỏi gần chết, cũng chỉ có thể bữa đói bữa no, quần áo vá đi vá lại.

"Em xem em kìa, về rồi cũng không nói với chị một tiếng, em còn giận chị sao?" Tiêu Lan nhìn căn phòng bẩn thỉu, bản năng bắt đầu quét dọn và trải giường cho em trai.

Cô vừa làm vừa lẩm bẩm, hầu như không khác gì với hình ảnh trong ký ức của Tiêu Văn Võ.

"Em lớn thế này rồi mà phòng vẫn phải dọn dẹp. Nếu, nếu em không biết làm, mấy ngày nữa chị sẽ qua giúp em. Bánh củ cải này là của bà Ninh mà em thích nhất đấy, ăn khi còn nóng nhé."

Tiêu Văn Võ đứng nguyên tại chỗ không nhúc nhích, ánh mắt cậu ta cứ lướt trên tấm lưng của Tiêu Lan.

"Chị à, có vẻ chị sống không tốt." Trong mắt Tiêu Văn Võ lóe lên một tia đau khổ: "Bây giờ chị vẫn giữ suy nghĩ như trước sao?" Nói xong, Tiêu Văn Võ lại cười tự giễu.

Cậu chắc chắn là hỏi thừa rồi, chị gái nhất định sẽ không nói mình hối hận.

"Mọi người đều phải trải qua những chuyện như vậy thôi." Tiêu Lan quay lại, gượng cười: "Nếu chị bỏ đi, người khác sẽ nhìn gia đình chúng ta như thế nào?"

"Chị ơi, chị vẫn còn rất xinh đẹp, nếu chị tái hôn, chị sẽ sống tốt hơn rất nhiều." Tiêu Văn Võ nhìn Tiêu Lan với vẻ đầy mong đợi: "Mấy đứa trẻ ấy, đảm bảo chúng không chết là được rồi, đúng không?"

"Được rồi, em mà nói thế nữa là chị giận đấy." Tiêu Lan cắt ngang lời em trai: "Nếu em còn nói nữa, chúng ta không có gì để nói chuyện nữa đâu. Chị còn phải về nấu cơm cho bọn trẻ."

"Khoan đã." Tiêu Văn Võ kéo tay chị lại.

Xoẹt một tiếng.

Ống tay áo của Tiêu Lan bị rách một đường, để lộ ra cánh tay đầy vết sẹo.

Mắt Tiêu Văn Võ lập tức đỏ hoe.

"Cái... cái này là ai làm?"

Tiêu Lan vội vàng che tay lại: "Ban đêm không có đèn, chị không cẩn thận va phải."

"Thật sao?" Tiêu Văn Võ rõ ràng không tin: "Chị à, mỗi lần chị nói dối đều không dám nhìn người khác, chị có biết không?"

"Vớ, vớ vẩn. Thôi, chị thật sự phải đi nấu cơm cho bọn trẻ rồi." Tiêu Lan liếc cậu một cái, vội vàng bỏ đi.

"Chị à, em sẽ không để chị tiếp tục sống cuộc sống như thế này nữa đâu." Tiêu Văn Võ sờ vào chiếc chăn được chị gấp gọn gàng, lẩm bẩm một mình.

...

Đạo diễn đang lật kịch bản, tiện thể trò chuyện với biên kịch Trương.

"Tôi nói này lão Trương, có phải Tiêu Văn Võ diễn không được đúng lắm không?" Đạo diễn bực bội nói: "Cảnh này lẽ ra phải thể hiện mặt da^ʍ ô của Tiêu Văn Võ mới phải chứ."

Ví dụ như hai cảnh Tiêu Văn Võ nhìn Tiêu Lan, ánh mắt đáng lẽ phải dừng lại trên làn da, vóc dáng của Tiêu Lan, thể hiện khía cạnh "du͙© vọиɠ" của cậu mới đúng, tại sao qua ánh mắt của Mai Tự Hàn, lại thể hiện như đang quan tâm chị gái vậy?

"Cứ tạm dùng đi." Biên kịch Trương cũng không nói nhiều: "Nó diễn tốt thế còn gì, cứ thế đi, quay lại tốn tiền lắm."