Mình chỉ coi diễn xuất là một công cụ kiếm sống, nhưng đối với Khương Ảnh, đó lại là tình yêu lớn nhất.
Thế nhưng, ông trời lại thật không công bằng.
Người có tài năng và yêu nghề này chưa chắc đã có thể bước chân vào, nhưng những người không có thiên phú lại chiếm chỗ không chịu rời đi.
"... Được, em xem lại kịch bản đã." Cuối cùng Mai Tự Hàn cũng không nói thêm gì, cầm lấy kịch bản, bắt đầu ghi nhớ những câu thoại cần thiết.
Một tiếng sau.
Khương Ảnh muốn luyện tập với Mai Tự Hàn, anh sẽ vào vai đồng đội của Tiêu Văn Võ, cũng là cấp trên của Tiêu Văn Võ.
Một người tốt bụng, hiền lành, dễ tin người.
Cuộc đối thoại bắt đầu.
Ngay khi Mai Tự Hàn đã chuẩn bị sẵn sàng, cậu phát hiện ánh mắt của Khương Ảnh đã thay đổi.
Dung mạo Khương Ảnh nổi bật, khí chất lại càng xuất chúng. Nhưng trong khoảnh khắc này, dường như "khí chất" của Khương Ảnh đã biến mất, thay vào đó là một người thanh niên có khí chất ôn hòa, vẻ mặt chất phác.
Mai Tự Hàn nhất thời đứng sững tại chỗ.
Cậu như trở về cái thời mình mới bắt đầu diễn xuất, bị những diễn viên gạo cội trong đoàn làm phim át vía đến mức không thốt ra nổi một câu thoại.
Không, còn hơn thế nữa.
"Văn Võ, trận chiến hôm nay đã kết thúc, chúng ta đều sống sót rồi." Khương Ảnh đã bắt đầu nói thoại.
Phải, bây giờ mình phải diễn.
Mai Tự Hàn khẽ cúi đầu, hai tay siết chặt lại, thậm chí còn hơi run rẩy, dường như vẫn còn chìm đắm trong khói lửa chiến trường.
"Mắt cậu hơi đỏ, người chết bên cạnh cậu là anh trai cậu sao?"
"Phải, là anh họ của tôi." Toàn thân Tiêu Văn Võ bắt đầu run rẩy: "Anh ấy... anh ấy chết ngay bên cạnh tôi, tay chân gần như bị nổ tung hết rồi. Tôi, tôi thấy máu của anh ấy cứ chảy mãi, không sao cầm được!"
"Cậu, cậu nén đau thương." Đối phương thở dài, không nói thêm lời an ủi nào.
Hết trận chiến này đến trận chiến khác chính là sự an ủi, cuối cùng Tiêu Văn Võ cũng sẽ quen.
Nếu không thể quen, sẽ chết trên chiến trường.
"Đội trưởng, anh còn người thân không?" Tiêu Văn Võ đột nhiên ngẩng đầu lên: "Trước đây ở trường, thầy giáo luôn nói quốc gia hưng vong, thất phu hữu trách*, nhưng những người như chúng ta đến nhập ngũ có thực sự gánh vác được gánh nặng này không?"
(*) quốc gia hưng vong, thất phu hữu trách: Nước nhà hưng thịnh hay suy vong, dân thường cũng phải có trách nhiệm.
Ban đầu, cậu muốn khuyên chị về nhà nhưng bị chị từ chối, cậu giận dỗi mà đi thẳng vào quân đội. Giờ cơn giận đã nguôi ngoai, cậu cũng bắt đầu hối hận. Và bí mật mà người anh họ nói ra trước lúc chết càng khiến cậu dao động.
Thiết lập nhân vật Tiêu Văn Võ vốn là một nhân vật nhỏ bé ngây thơ, không kiên định. Sau khi thay đổi, nhân vật này trở nên hèn nhát và đáng ghét hơn, trên danh nghĩa là nam chính, nhưng thực chất chỉ là bậc thang cho nữ chính, dùng để tôn lên vẻ cao thượng của cô mà thôi.
"Người thân của tôi cũng đã chết gần hết rồi. Trước đây, bố mẹ tôi có hứa hôn cho tôi một người vợ, nhưng nhà tôi nghèo, người ta không muốn gả đến." Đội trưởng xoa mũi, có vẻ hơi ngượng.
"Đội trưởng, tôi nhất định sẽ không giống anh." Trong mắt Tiêu Văn Võ lóe lên một tia đau khổ, rồi nhanh chóng biến thành sự kiên định: "Tuyệt đối không giống!"
Cậu sẽ cưới "chị gái" của mình về!
...
Mai Tự Hàn thở phào nhẹ nhõm, trên mặt nở một nụ cười, cậu cảm thấy lần này mình diễn rất tốt.