Trong xe đột nhiên vang lên một giọng nói dễ nghe. Tiểu Du ngẩng đầu lên, là chàng trai trẻ có dung mạo xuất chúng kia.
"Anh quen hiệu trưởng trường em đấy, nhà trường đã nhấn mạnh nhiều lần là không được chạy nhảy nô đùa ở nơi công cộng." Triều Mộ Sinh lấy điện thoại ra.
"Em cho anh biết lớp của em đi, bây giờ anh gọi cho cô giáo của em luôn."
Nghe thấy dọa mách cô giáo, cậu bé lập tức ngồi lại chỗ cũ. Cậu bé đặt hai tay lên đầu gối không dám thở mạnh, thỉnh thoảng lại lén nhìn xem Triều Mộ Sinh có gọi điện cho cô giáo thật không. Đồ mách lẻo, đáng ghét thật!
"Ngoan." Triều Mộ Sinh không để ý đến ánh mắt cảm kích của Tiểu Du mà giả vờ cất điện thoại đi.
"Xem ra em là một học sinh ngoan biết sửa sai. Lần sau gặp cô giáo, anh nhất định sẽ khen em."
Một đứa trẻ con ranh mãnh, dễ dàng xử lý.
Nghe vậy, cậu bé hơi hất cằm rồi ngồi càng thẳng hơn, cho đến lúc xuống xe cũng không gây ồn ào thêm một câu nào. Nhìn chiếc xe khách đi xa, cậu bé đột nhiên nhớ ra mình đã quên nói cho anh trai kia biết lớp của mình, làm sao đối phương có thể khen cậu trước mặt cô giáo được đây?
Người đàn ông gầy gò quay đầu nhìn đứa trẻ con bên ngoài xe, vẻ mặt đăm chiêu. Lẽ nào điểm yếu của NPC trẻ con trong phó bản này là sợ giáo viên?
Các hành khách lên xe giữa đường lần lượt xuống xe, cuối cùng chỉ còn lại Triều Mộ Sinh và mấy người có mặt trên xe từ đầu.
Chiếc xe khách cũ kỹ cứ đi đi dừng dừng, nhưng Tiểu Du và những người khác lại càng ngồi càng hoang mang. Họ đã vào không ít phó bản làng quê nhưng chưa từng thấy phó bản nào có đường sá bằng phẳng như vậy, thậm chí hai bên đường còn có cả đèn đường năng lượng mặt trời xếp thẳng tăm tắp. Trên đường đi không có gió lớn, không rung lắc dữ dội, càng không có sương mù dày đặc.
Nó bình thường đến mức khiến họ sợ hãi vì nguy hiểm không nhìn thấy mới càng chí mạng.
Họ lén nhìn Triều Mộ Sinh đang ngồi ở hàng ghế trước. Người này vừa rồi đã giúp người chơi, biết đâu có thể moi được chút thông tin hữu ích từ cậu ta. Ngay lúc họ đang cân nhắc làm thế nào để bắt chuyện, chiếc xe khách lại dừng lại.
"Đến làng Triều Gia Câu rồi." Chú Minh đỗ xe cạnh cây đa đầu làng rồi quay đầu hỏi những hành khách còn lại: "Mấy người đều đến Triều Gia Câu à?"
"Vâng, vâng."
Người đàn ông gầy gò đứng dậy khỏi ghế, cười lấy lòng.
"Tôi là lập trình viên, mấy hôm trước vừa nghỉ việc, muốn đến làng ở vài ngày để hít thở không khí trong lành."
Lập trình viên? Triều Mộ Sinh liếc nhìn đỉnh đầu của người đàn ông gầy, tóc vẫn còn khá rậm rạp.