Chương 4

Triều Mộ Sinh hơi cúi đầu, ánh mắt của người đàn ông mập chạm phải cậu. Cậu chưa kịp lên tiếng, người đàn ông đã mặt mày trắng bệch rối rít xin lỗi: "Xin lỗi, xin lỗi!"

Một người đàn ông và một người phụ nữ khác cũng chạy đến, đỡ người đàn ông mập ngồi lại chỗ cũ, dường như sợ rằng chỉ chậm một giây thôi cũng sẽ khiến cậu tức giận.

Triều Mộ Sinh sờ sờ mặt mình. Cũng đâu có ai nói cậu trông đáng sợ, sao mấy người này lại sợ cậu chứ? Sợ cậu đánh hành khách à?

"Xe đang chạy, mời hành khách chú ý thắt dây an toàn."

Chú Minh quay đầu lại nhắc nhở mọi người trong xe.

"Ngã vào người mình hay va vào người khác đều không hay đâu."

Trong xe không ai phản bác, chỉ còn lại một loạt tiếng cài dây an toàn.

Đợi các hành khách đều thắt dây an toàn xong, chú Minh kéo cửa sổ ghế lái xuống, chửi với theo chiếc xe điện đã đi xa: "Băng qua đường là vội đi đầu thai à?!"

Chửi xong ông cũng không đợi đối phương đáp lại mà đóng sầm cửa sổ, đạp ga phóng đi.

"Mập, cậu sao rồi?"

Người đàn ông mập được đỡ về chỗ cũ lắc đầu. Anh ta đỡ lấy cánh tay trái bị trật khớp rồi dùng khẩu hình nói với đồng đội mấy chữ: [Độ thiện cảm giảm.]

Người đồng đội hiểu khẩu hình của anh ta, tâm trạng càng thêm nặng nề. Kỹ năng đặc biệt của Mập có thể nhìn thấy độ thiện cảm của các NPC quan trọng đối với mình, mà độ thiện cảm giảm quá nhiều đồng nghĩa với việc độ khó của phó bản sẽ tăng lên.

Nữ người chơi Tiểu Du ngồi bên phải anh ta che miệng hỏi nhỏ: "Còn chàng trai trẻ kia thì sao?"

Mập lắc đầu: "Không thấy."

Tiểu Du lập tức hiểu ra Mập không nhìn thấy độ thiện cảm của đối phương. Điều này một lần nữa chứng minh chàng trai trẻ có khả năng là một NPC qua đường không quan trọng hoặc là một người chơi giỏi ẩn mình. Nhưng một nhân vật đẹp như vậy sao có thể là một nhân vật qua đường không quan trọng được?

Xe khách cứ đi đi dừng dừng, trên đường có thêm mấy hành khách lên xe làm khoang xe vốn hơi trống trải bắt đầu trở nên náo nhiệt, trong xe thoang thoảng mùi mồ hôi không mấy dễ chịu.

"Chị ơi, chị dậy chơi với em đi." Một cậu bé chơi đến mồ hôi đầm đìa chạy đến trước mặt Tiểu Du, đôi tay bẩn thỉu kéo lấy vạt áo cô, giọng nói to đến kinh người. Các hành khách đang trò chuyện cũng quay đầu lại nhìn Tiểu Du và cậu bé, dường như họ đều tò mò xem cô sẽ lựa chọn thế nào.

Trán Tiểu Du rịn ra mồ hôi lạnh. Bác tài đã nhắc họ phải thắt dây an toàn, nhưng cô lại không dám từ chối yêu cầu của NPC nên tình thế lập tức trở nên khó xử.

"Em học lớp mấy, trường nào?"