Nhìn hơi lạ."
"Không phải."
Chú Minh lắc đầu, nhai miếng kẹo cao su một cách vô vị.
"Chú chạy tuyến này mười mấy năm rồi mà chưa từng gặp mấy người này. Chắc lại là khách du lịch đến làng mình trải nghiệm du lịch sinh thái thôi."
"Khách du lịch?" Triều Mộ Sinh kinh ngạc.
"Mấy cái làng gần đây của mình mà cũng thu hút được khách du lịch cơ ạ? Làng mình phát triển dự án du lịch từ bao giờ vậy?"
"Cháu đi học ở ngoài chắc chưa biết. Để tăng thu nhập cho làng, trưởng làng với bí thư lên mạng nhảy nhót tưng bừng, hai hôm trước còn học cái điệu nhảy chó mèo gì đó." Chú Minh lôi điện thoại ra, tìm một video ngắn rồi đưa đến trước mặt Triều Mộ Sinh.
Trên điện thoại là hình ảnh hai người đàn ông trung niên da ngăm đen, thân hình cao lớn, đang uốn éo cái lưng gấu cứng đờ với vẻ mặt e thẹn nói với ống kính: "Đại vương à... Đào này vừa ngọt vừa thơm, mọi người mua về ăn thử đi ạ..."
Lướt sang video tiếp theo là nữ bí thư làng bên anh dũng hiên ngang đấm ngực thùm thụp, thoăn thoắt như khỉ leo lên một cây anh đào. Lượt thích của những video này đều không thấp.
Chú Minh cười hì hì: "Bọn trẻ bây giờ xem được mấy video này thấy người ở chỗ mình thú vị nên dần dần có người đến đây chơi."
Triều Mộ Sinh trả điện thoại lại cho chú Minh. Xem ra mọi người đều rất năng động, năng động một chút cũng tốt.
Chiếc xe khách đã chạy trên đường quê mấy năm nên cửa sổ vừa cũ vừa mờ. Người đàn ông gầy gò cố gắng đọc khẩu hình để hiểu cuộc trò chuyện giữa chàng trai trẻ và bác tài, bỗng phát hiện chàng trai dưới gốc cây ngẩng đầu lên nhìn mình một cái, anh ta lập tức dời mắt đi.
Thấy Triều Mộ Sinh nhìn chiếc xe yêu quý của mình, chú Minh có chút đắc ý: "Biết hôm nay cháu về làng, chú còn đặc biệt rửa xe đấy, trông có được không?"
Triều Mộ Sinh giơ ngón tay cái: "Tối nay ông ngoại cháu làm món ngỗng hầm, cháu sẽ để chú ăn thêm mấy miếng."
"Thế thì tốt quá, lát nữa trên đường về chú mua thêm hai món nguội là tối nay chú với dì mày khỏi phải nấu cơm."
Chú Minh liếc nhìn đồng hồ rồi nói: "Đi thôi, lên xe."
Lần nữa lên xe, trong xe đã hoàn toàn mát mẻ. Triều Mộ Sinh quét mắt một vòng, không để ý đến những người khác đang cúi đầu mà ngồi xuống vị trí cạnh cửa sổ ở hàng ghế sau ghế lái.
Xe đi được nửa đường thì có một người đi xe máy điện đột nhiên băng qua đường. Chú Minh phanh gấp một cái, làm người đàn ông mập mạp ngồi hàng sau ngã nhào xuống đất, lăn hai vòng trên lối đi. Chiếc đồng hồ kim loại rơi ngay cạnh chân Triều Mộ Sinh. Cậu vừa cúi xuống định nhặt giúp thì người đàn ông mập đã vừa lăn vừa bò đến trước mặt, nắm chặt lấy chiếc đồng hồ.