Mọi người đều kinh ngạc. To gan thật, lại dám ra lệnh cho một NPC tài xế. Ai cũng biết dù ở trong kịch bản nào thì những NPC như tài xế đều có địa vị đặc biệt, đắc tội với họ chẳng khác nào tìm đến cái chết. Ngay lúc họ nghĩ rằng bác tài sẽ đuổi chàng trai trẻ xuống xe hoặc nổi giận thì ông chỉ lặng lẽ tăng tốc độ gió điều hòa, tiện tay giúp cậu đặt vali gọn gàng rồi còn tìm trong góc ra một chai nước đưa cho cậu.
Lẽ nào chàng trai trẻ này là một NPC cấp cao hơn?
Một người chơi lén sử dụng đạo cụ nhận dạng cao cấp rồi nghi hoặc nhíu mày. Trên người chàng trai xinh đẹp này không có bất kỳ dấu hiệu nào của một NPC cốt truyện quan trọng, điều đó cho thấy đối phương chỉ có thể là một NPC qua đường hoặc là một người chơi mang theo đạo cụ che giấu thân phận. Nhưng làm gì có người chơi nào dám tung hoành như vậy trong một thế giới thám hiểm vốn chưa từng có ai thành công?
Mọi người còn chưa tìm hiểu được lai lịch của chàng trai trẻ thì đã thấy cậu mở chai nước bác tài đưa rồi ngửa cổ uống. Họ kinh ngạc đến chết lặng, sao cậu ta dám uống thế?!
Chưa để họ kịp hoàn hồn, chàng trai trẻ đã uống liền mấy ngụm lớn, uống xong còn không quên lắm lời: "Chú ơi, loại nước này nhiều đường lắm, chú đừng uống thường xuyên."
Đúng là lật trời, cậu ta còn dạy đời cả NPC quan trọng.
Mấy người chơi im lặng không nói, chỉ có tiếng ồn điều hòa ngày càng lớn là thứ duy nhất thể hiện sự tồn tại. Mọi người lặng lẽ liếc nhìn về phía bác tài, ông im lặng vài giây rồi nói: "Còn năm phút nữa xe chạy, tôi xuống hút điếu thuốc."
"Hút thuốc có hại cho sức khỏe."
Chàng trai trẻ đuổi theo xuống xe, không quên cầm theo chiếc quạt điện nhỏ cầm tay đặt bên cạnh bàn lái.
"Mập..."
"Suỵt, đừng nói chuyện, trên xe này có camera giám sát."
Trong xe lại một lần nữa trở nên yên tĩnh.
Chẳng trách những người chơi cao cấp vào phó bản thế giới này đều thất bại, đúng là không một giây phút nào có thể lơ là cảnh giác. Những phó bản có độ chân thực quá cao luôn dễ khiến người ta bất giác quên đi hoàn cảnh của mình. Họ giả vờ buồn chán ngắm cảnh ngoài cửa sổ, nhưng thực chất là đang quan sát chàng thanh niên tuấn tú vừa theo bác tài xuống xe.
"Chú Minh, dì không cho chú hút thuốc đâu." Triều Mộ Sinh lấy từ trong túi ra một miếng kẹo cao su đưa cho chú Minh: "Ăn cái này cho đỡ thèm ạ."
Chú Minh lưu luyến vê vê điếu thuốc trên tay rồi cất lại vào bao: "Chú đâu có sợ dì mày, chỉ là không muốn về nhà cãi nhau với bả thôi."
"Cháu hiểu, cháu hiểu hết." Triều Mộ Sinh cố nén cười, liếc nhìn vào trong xe rồi tò mò hỏi: "Mấy người trên xe là ở làng khác ạ?