Chương 1

Mùa hè trời nắng chói chang đến lóa mắt, trên đường gần như không một bóng người.

Một chiếc xe khách nhỏ cũ kỹ với lớp sơn bong tróc đỗ bên đường. Dù trong xe không bật điều hòa và nóng như l*иg hấp, mấy hành khách bên trong vẫn cúi đầu im lặng, dường như không hề bị ảnh hưởng.

Bác tài đứng ngoài cửa xe nhìn họ chằm chằm rồi lên tiếng: "Mấy người xuống xe đợi trước đi, còn một lúc nữa xe mới chạy."

Các hành khách vội lắc đầu. Người ngồi gần cửa nhất là một người đàn ông gầy gò đeo kính, anh ta đối diện với ánh mắt của bác tài và nặn ra một nụ cười cứng đờ trên khuôn mặt xương xẩu: "Không cần đâu ạ, cảm ơn bác."

Nghe lời từ chối, bác tài nhìn anh ta một cách vô cảm. Ánh mắt không vui không giận đó khiến người đàn ông gầy gò cảm thấy lạnh sống lưng, ngón tay bất giác run lên. Rõ ràng trong xe nóng hơn l*иg hấp, nhưng các hành khách lại cảm thấy lạnh đến không thở nổi. Chẳng ai dám lên tiếng nên không khí trong xe ngưng đọng đến chết lặng.

Bất chợt, một tiếng chuông điện thoại phá tan sự im lặng. Ánh mắt của bác tài rời khỏi họ khi ông thò tay vào túi lôi ra một chiếc điện thoại. Thấy bác tài không còn chú ý đến mình nữa, mấy người trong xe đồng loạt thở phào nhẹ nhõm. Người đàn ông gầy gò vừa nói chuyện liền cúi gập người, cố gắng dùng ghế trước để che đi khuôn mặt hòng giấu đi vẻ thảm hại vì sợ hãi.

Ba người ngồi ở hàng ghế cuối cùng nhận thấy khuôn mặt vô cảm của bác tài cuối cùng cũng thay đổi sau khi nghe điện thoại. Với kinh nghiệm dày dặn, họ lập tức nhận ra đây là một cơ hội. Mọi người không biết trong điện thoại đã nói gì, chỉ thấy sau khi cúp máy, trên mặt ông ta xuất hiện một nụ cười có phần méo mó.

Bác tài cầm điện thoại lên xe, liếc nhìn mấy người họ một lần nữa rồi cúi xuống khởi động điều hòa. Tiếng điều hòa hơi lớn khiến người đàn ông gầy gò bất giác cào vào tấm đệm vải dưới ghế.

Xung quanh yên tĩnh đến lạ thường thì bỗng nhiên bên ngoài vang lên tiếng kéo vali lộc cộc.

Người đàn ông gầy gò cẩn thận nghiêng đầu, liếc mắt qua khe hở nhìn ra ngoài cửa sổ rồi sững sờ.

Chàng trai trẻ kéo vali nhiều nhất cũng chỉ khoảng hai mươi tuổi, có vẻ ngoài đẹp trai khó tả. Ngay cả người đàn ông gầy vốn ghét kiểu mặt hoa da phấn cũng phải thừa nhận rằng dung mạo của đối phương rất nổi bật. Nhìn hướng đi của cậu ta, chẳng lẽ định lên chiếc xe khách này?

Chàng trai trẻ nhanh chóng lên xe. Dường như cảm thấy trên xe hơi nóng, cậu tiện tay đặt vali xuống rồi quay đầu nhìn bác tài: "Chú ơi, chú bật điều hòa to lên chút đi, trong xe nóng quá."