Thẩm Họa Ninh chột dạ quay đi chỗ khác: “Không cần cảm ơn đâu...” Tôi cũng không muốn cứu lắm.
“Tôi khá tò mò, lúc đó làm sao em giằng ra khỏi dây trói được vậy?”
“... Chắc là do họ khinh địch, trói không chặt.”
“Vết thương của em không sao rồi chứ?”
Anh liếc nhìn tay cô, rồi lại dời ánh mắt lên mặt cô, ánh nhìn sáng rực.
Thẩm Họa Ninh theo phản xạ rụt tay lại: “Không sao ạ.”
Cô cố tình chuyển chủ đề: “Sao Nhị thiếu gia không lên xe ạ?”
Anh ngẩn người một chút, có vẻ không hiểu: “Em ấy vẫn luôn tự đi xe đạp đến trường mà.”
Nói xong, anh lại nhìn Thẩm Họa Ninh đầy ẩn ý: “Cũng vì thế nên mới bị bọn bắt cóc tóm đi, không phải em biết sao?”
Sắc mặt Thẩm Họa Ninh cứng lại, cô nhớ ra rồi.
Đúng vậy, tuy Quý Lẫm Nhiên là nhị thiếu gia nhà họ Quý nhưng cậu ta rất ghét thân phận này, thế nên đi học và tan học đều không cho tài xế nhà họ Quý đưa đón, mà toàn tự đi xe đạp.
“Em... em biết, chỉ là có lẽ do di chứng sau vụ bắt cóc nên nhất thời không nhớ ra.”
Thật ra đến giờ cô vẫn không hiểu, tại sao trong số những người bị bắt cóc lại có cả Quý Hành.
Nụ cười của Quý Hành càng sâu hơn: “Thì ra là vậy.”
Thẩm Họa Ninh nín nhịn suốt cả quãng đường, cuối cùng cũng đến trường.
Xe vừa dừng, cô đã vội vã lao xuống.
Thế nhưng vừa xuống xe đã phát hiện mọi người đều đang nhìn mình với ánh mắt rất kỳ lạ.
Có người thậm chí còn tụm năm tụm ba lại thì thầm to nhỏ.
Không nghe rõ họ đang nói gì, nhưng Thẩm Họa Ninh lại chắc chắn một cách khó hiểu rằng họ đang bàn tán về cô.
Đang lúc bối rối thì Quý Hành từ trong xe bước xuống, đứng bên cạnh cô: “Tôi đưa em đi làm thủ tục nhập học.”
Thẩm Họa Ninh kinh ngạc, Quý Hành đi cùng cô?
Thủ tục nhập học của con gái một người giúp việc mà cũng cần Đại thiếu gia nhà họ Quý đích thân đi làm sao?
Quý Thiệu Vũ cũng quá khách sáo rồi.
“Không cần phiền phức vậy đâu ạ, em tự làm được...”
“Không sao, đi thôi.”
Anh mỉm cười dịu dàng ngắt lời.
Thẩm Họa Ninh không thể từ chối, đành miễn cưỡng đi theo anh.
Hai người đi một mạch trong trường, chịu đựng ánh mắt của mọi người suốt cả quãng đường, cuối cùng Thẩm Họa Ninh cũng biết tại sao mọi người lại nhìn mình.
“Thủ phạm” chính là Quý Hành.
Anh là con cưng của trời, bất kể là học tập, ngoại hình hay gia thế đều thuộc hàng đầu ở ngôi trường này. Nơi nào anh đến, tự nhiên sẽ thu hút sự chú ý của mọi người.
Vì vậy, khi Thẩm Họa Ninh bước xuống từ xe nhà họ Quý và đi cùng Quý Hành, mọi người đương nhiên sẽ tò mò về thân phận của cô, hay nói đúng hơn là mối quan hệ giữa cô và Quý Hành.