Xem kỹ lại, công ty đó nằm dưới tên cá nhân của Cố Uyên và hoàn toàn không liên quan đến tập đoàn Cố thị.
Hệ thống luyến ái: [Ký chủ, ngài định làm gì?]
Thích Thiệu Trần: [Muốn kiếm chút tiền thôi mà.]
Tuy hiện tại cậu có không ít tài sản nhưng phần lớn là bất động sản. Còn lại chỉ có chiếc thẻ mẹ nguyên chủ để lại, trong đó dù có hơn một trăm triệu nhưng tiền thì chẳng bao giờ là thừa. Bây giờ có cơ hội kiếm tiền bày ra trước mặt, chỉ cần làm tốt thì sau này chỉ ngồi không ăn tiền bản quyền cũng đủ sống cả đời.
Hệ thống luyến ái: [Chồng tương lai của ngài có tiền.]
Thích Thiệu Trần: [Tiền của anh ta đâu phải của tao... Khoan đã, mày vừa công nhận thân phận của anh ta rồi à? Ai là đứa suốt ngày bôi xấu người ta trước đó hả?]
Thích Thiệu Trần nhớ rõ vụ vị hôn thê của Cố Uyên, hệ thống này không hề nói thật.
Hệ thống luyến ái: [Tôi cũng không muốn từ bỏ nam chính đâu... nhưng phản diện anh ta cho quá nhiều rồi.]
Hừ.
Thích Thiệu Trần cạn lời. Mạc Kỳ Thiên cái tên vừa xấu vừa tầm thường ấy sao có thể là nam chính của thế giới này? Cuối cùng còn đánh bại người đứng đầu nhà họ Cố khiến Cố thị phá sản và Cố Uyên chết thảm vậy?
Hệ thống luyến ái: Tất cả là nhờ hào quang nhân vật chính.
Thích Thiệu Trần: [Có phải mày đang giấu tao chuyện gì không?]
Hệ thống luyến ái: [Chỉ một chút thôi.]
Vừa dứt lời, trong đầu Thích Thiệu Trần bỗng ùa về một đoạn ký ức.
Sau khi xem xong, cậu không nhịn được chửi thề một tiếng. Hóa ra trong nguyên tác, nguyên chủ cũng từng nhận được di sản từ mẹ mình nhưng lại đi kể hết với tên đàn ông xấu xí đó.
Tên kia vì khối tài sản khổng lồ ấy mà cố gắng lừa gạt và lấy lòng nguyên chủ. Mà nguyên chủ ngu ngốc đã đem không ít tài sản dưới tên mình dâng hết cho hắn ta. Nhờ đó, khi trở lại nhà họ Vương ở Kinh thị, hắn ta mới có được chỗ đứng.
Sau khi moi hết tài sản thì hắn ta liền lật mặt, nguyên chủ lúc này mới phát hiện ra hắn ta luôn vụиɠ ŧяộʍ qua lại với tiểu trà xanh kia.
Tiểu trà xanh thì cứ quấn lấy Cố Uyên, cuối cùng còn dùng mối quan hệ và tài nguyên của Cố Uyên để chèn ép nguyên chủ. Sau nhiều lần bị dồn ép và phản bội thì nguyên chủ nhảy lầu tự sát.
Sắc mặt Thích Thiệu Trần tối sầm. Vừa thấy tin nhắn từ Cố Uyên thì tâm trạng cậu càng thêm khó chịu, lập tức kéo hết tất cả tài khoản liên lạc của hắn vào danh sách chặn.
Cố Uyên vừa tắm xong, định nhắn tin xin thêm một cái “hôn gió” nữa: ...
Hắn thử gửi vài tin nhắn nhưng đều hiện “đã gửi đi, nhưng bị đối phương từ chối nhận tin”.
Không hiểu chuyện gì, hắn bấm gọi điện cho Thích Thiệu Trần nhưng điện thoại không liên lạc được.
Không biết làm sao, Cố Uyên đành nhắn cho Lâm Nghị qua WeChat.
Lâm Nghị lúc ấy vừa mới cởϊ áσ đang chuẩn bị cùng bạn gái triển khai trận chiến long trời lở đất thì chuông báo riêng của boss vang lên.
Anh ta đành dỗ bạn gái đang nổi đóa rồi vội vàng nhấc máy. Trong lòng Lâm Nghị ngoài cha mẹ thì boss là quan trọng nhất. Dù sao thì boss cho quá nhiều rồi.
[Boss: Tin nhắn hiển thị "đã gửi nhưng bị từ chối", là sao?]
[Trợ lý Lâm: Nghĩa là bị bên kia chặn rồi.]
Vừa gửi xong, Lâm Nghị khựng lại. Ai dám chặn boss nhà mình?
A đúng rồi, anh ta quên mất boss vừa có vợ.
Bà chủ đúng là mạnh mẽ.
Cố Uyên như người mất hồn. Tại sao vợ lại chặn mình? Mình đã làm gì sai? Có phải do mình tắm lâu quá không kịp nhắn lại nên vợ giận rồi không?
Hắn trăn trở một hồi, cố kìm nén thôi thúc muốn chạy đến trường tìm người rồi ngồi lên mạng tra câu hỏi: "Bị người yêu chặn liên lạc thì phải làm sao?"
Còn ở ký túc xá chẳng hề hay biết Cố Uyên đang rối bời, Thích Thiệu Trần đang "lạch cạch" gõ code khiến mấy bạn cùng phòng há hốc mồm.
Ai đó làm ơn nói cho họ biết, họ học quản trị kinh doanh tại sao bạn cùng phòng của họ lại gõ phím như dân lập trình? Cậu ấy đang làm gì vậy?
Bạn cùng phòng đã âm thầm đi du học từ lúc nào mà không ai biết à?
Thích Thiệu Trần thật ra rất muốn viết hết một lượt, nhưng lại sợ làm ồn ảnh hưởng đến việc nghỉ ngơi của mọi người và cũng lo mai không dậy nổi.
Cậu có chặn Cố Uyên thật nhưng chỉ là tạm thời. Cậu đã tính sáng mai sẽ gỡ chặn.
Dù sao Cố Uyên lần này không giống người kia. Tất nhiên, nếu hắn dám giống người đó thì Thích Thiệu Trần sẽ không nương tay mà đá ra ngay và tuyệt đối không mềm lòng.
Còn tiểu trà xanh và gã đàn ông xấu xí kia, Thích Thiệu Trần đã quyết sẽ xử lý từng người một.