Thế giới 1 - Chương 10

Thích Thiệu Trần thật sự không ngờ lại gặp Cố Uyên ngay trước cổng trường thể thao.

Không, phải nói là cậu đã quên mất là trường thể thao nằm đối diện trường mình, cũng không nghĩ đến chuyện Cố Uyên vẫn còn đứng chờ trước cổng trường.

“Ồ, Cố tiên sinh, thật trùng hợp.”

Câu chào này của Thích Thiệu Trần đúng kiểu cười mà không cười mà giả tạo thấy rõ.

Nhìn gương mặt tuấn tú trắng trẻo của Thích Thiệu Trần, dù nụ cười kia khá gượng gạo nhưng tim Cố Uyên vẫn không kìm được mà đập loạn.

“Không phải trùng hợp, là anh đang đợi em.”

“Cố tiên sinh không ở bên vị hôn thê của mình, lại chạy đến đây tìm tôi làm gì? Không có cô ta bên cạnh, anh muốn ra ngoài ăn vụng à?”

Thích Thiệu Trần tuy vẫn mỉm cười nhưng giọng nói thì lạnh đến rợn người.

Cố Uyên vội vàng lắc đầu, ánh mắt đầy khẩn thiết: “Cô ta không phải vị hôn thê của anh. Anh thật sự không có vị hôn thê, cũng không có bạn gái. Em tin anh đi.”

“Tôi tin hay không không quan trọng. Dù sao thì giữa chúng ta cũng chỉ là 419 mà thôi.”

419? Cố Uyên hơi đơ ra. Tuy không hiểu rõ ý câu đó nhưng hắn chắc chắn đó không phải điều mình muốn nghe.

“Quan trọng chứ. Sao lại không? Anh thích em, anh muốn theo đuổi em.”

Hắn thích Thích Thiệu Trần và không muốn giữa hai người tiếp tục có hiểu lầm. Vì thế, hắn thẳng thắn bày tỏ. Dù có bị từ chối thì hắn cũng không định bỏ cuộc.

Cố Uyên tự thấy mình không kém Mạc Kỳ Thiên. Điều duy nhất khiến hắn thua là đã không xuất hiện đúng lúc Thích Thiệu Trần cần nhất.

Hệ thống luyến ái: [Phản diện mà lại tỏ tình? Không thể nào. Anh ta yêu nhân vật chính chết đi sống lại, còn từng giam cậu ta cơ mà.]

Thích Thiệu Trần: [Sao lại không thể? Ý mày là tao thua cái tên trà xanh đó sao?]

Hệ thống luyến ái: [Tôi sai rồi. Ký chủ là đẹp nhất và lợi hại nhất.]

Hệ thống nhỏ suýt nữa bị dọa chết.

Thích Thiệu Trần quan sát kỹ Cố Uyên thì phát hiện người này đang căng thẳng đến mức đổ mồ hôi. Hai tay siết chặt và cơ bắp trên cánh tay cũng căng lên. Dù bị áo sơ mi đen che mất nhưng vẫn rõ ràng cường tráng và cực kỳ quyến rũ.

Cậu liếʍ môi, trong đầu lại hiện lên hình ảnh thân thể mạnh mẽ ấy và vòng eo tràn đầy sức mạnh cùng độ bền và kích thước đáng nhớ...

Phải nói là, thật sự có chút luyến tiếc.

“Bảo bối?”

Thích Thiệu Trần hơi khựng lại. Cậu chợt nhớ đến giọng nói trầm khàn của người đàn ông này gọi mình “bảo bối” trong đêm hôm trước.

Yêu nghiệt thật biết dụ dỗ người khác.

Lâm Nghị đứng một bên nhìn boss đuổi theo vợ mà lặng lẽ cảm thán: Không ngờ boss lại là kiểu người thế này.

“Muốn theo đuổi tôi sao? Vậy phải xem biểu hiện của anh thế nào.”

Có người đàn ông vừa chững chạc vừa ưu tú như Cố Uyên, Thích Thiệu Trần đương nhiên chẳng cần đến trường thể thao ngắm mấy cậu thanh niên trẻ con nữa.

Cố Uyên gật đầu đầy phấn khởi. Khoảnh khắc đó, Thích Thiệu Trần thật sự cảm thấy người này rất đáng yêu, chỉ là... nhìn hơi tiều tụy.

Hệ thống luyến ái: [Sao ngài lại đồng ý? Ngài biết anh ta từng làm gì không?]

Thích Thiệu Trần: [Làm gì?]

Hệ thống nhỏ kể lại những việc Cố Uyên làm sau khi cậu rời đi. Nhưng với Thích Thiệu Trần thì điều đó lại chứng minh Cố Uyên đang độc thân thật.

Chỉ cần độc thân là đủ.

Cậu biết Cố Uyên vừa xuống máy bay đã chạy đến đây đợi mình, chưa ăn sáng cũng chưa ăn trưa ngay cả ngủ cũng chưa ngủ. Thảo nào trông tiều tụy đến vậy.

“Anh về nghỉ trước đi. Ngủ một giấc rồi chúng ta lại hẹn sau.”

“Anh không buồn ngủ. Chúng ta hẹn hò luôn bây giờ được không?” Cố Uyên vừa gặp lại Thích Thiệu Trần liền không nén nổi cảm xúc. Hắn không muốn rời xa cậu thêm chút nào nữa.

“Anh không buồn ngủ chứ tôi thì có. Tôi về ký túc xá ngủ đây.”

Anh tưởng anh là siêu nhân chắc? Nhìn anh kìa, tiều tụy thấy rõ và râu cũng mọc lổm nhổm rồi.

Cố Uyên liếc nhìn Thích Thiệu Trần rồi lại liếc về phía trường thể thao sau lưng cậu với vẻ không tin lắm.

Thích Thiệu Trần cạn lời, kéo tay Cố Uyên: “Đi, về nhà anh ngủ.”

Dù sao chuyện thân mật cũng đã xảy ra rồi. Cùng đắp một chăn ngủ mà không làm gì cũng chẳng có gì to tát.

Hệ thống luyến ái: [Ký chủ, ngài... ngài...]

Cố Uyên còn chưa kịp phản ứng thì đã bị Thích Thiệu Trần đẩy tới bên xe.