Nhặt quặng làm nghề, rèn đao sư tham tiền bị chiến tướng cơ giáp ngạo kiều nhặt về. Càn Lưu Quân là một thợ rèn đao nổi danh sau khi công thành danh toại, ngoài ý muốn xuyên đến một thế giới tương lai …
Nhặt quặng làm nghề, rèn đao sư tham tiền bị chiến tướng cơ giáp ngạo kiều nhặt về.
Càn Lưu Quân là một thợ rèn đao nổi danh sau khi công thành danh toại, ngoài ý muốn xuyên đến một thế giới tương lai giữa các vì sao. Tại đây, cậu chỉ là một học việc sơ cấp chuyên sửa chữa cơ giáp, nói trắng ra là trở về thời kỳ chưa có gì trong tay.
Tin vui là thế giới tương lai này khoáng sản vô cùng phong phú, không bao giờ lo thiếu tài liệu rèn binh khí.
Tin buồn là cậu nghèo rớt mồng tơi, đến một khối khoáng thạch cũng không mua nổi, đã thế tinh thần lực của cậu còn bằng không, hoàn toàn là phế vật.
Ngay sau đó, Càn Lưu Quân phát hiện nguyên chủ trước kia một lòng theo đuổi một vị thiên tài chiến tướng tên Phong Ngạn Chúc, tiếc là theo đuổi mãi vẫn không có kết quả.
Đừng hiểu lầm, không phải cậu mê trai tới mụ mị đầu óc, mà là cái tên đó thật sự biết cách “bạo trang bị” quá đi! (Tức là mỗi lần ra trận là rớt đầy vũ khí quý hiếm).
Ngoài ý muốn “ăn vạ” thành công, Càn Lưu Quân bày tỏ: “Nhặt hoài nhặt mãi không hết được trang bị, thực sự không hết nổi.”
Về sau, Càn Lưu Quân như nguyện dựa vào làm nghề và nhặt quặng mà phát tài. Vũ khí cậu làm ra bán chạy vèo vèo, chỉ là ánh mắt Phong Ngạn Chúc nhìn cậu ngày càng kỳ quái.
Cho đến khi Phong Ngạn Chúc dùng khoáng thạch hiếm dụ người, điều tra ra việc cậu lén lút bán áo choàng, phát hiện dòng tiêu đề khiến Càn Lưu Quân chỉ muốn độn thổ:
[Chiến tướng rách nát tại chiến trường bạo giáp, nguyên dạng nguyên liệu được gia công lại thành thần binh?”]
Càn Lưu Quân cười gượng nói: “Tận dụng phế phẩm, tái chế lần hai, tôi chỉ là người yêu môi trường thôi mà...”
Phong Ngạn Chúc phiền muộn vô cùng, vì tinh thần lực bạo động khiến vũ khí của anh liên tục hỏng hóc.
Lúc anh sa sút nhất, chỉ có kẻ chuyên đi nhặt rác phế liệu kia ngồi một góc âm thầm quan sát anh mỗi lần huấn luyện hay thi đấu.
Rồi sau đó, Phong Ngạn Chúc phát hiện cái “phế vật” đó lại chính là vị cơ khí sư thần bí mà anh luôn tìm kiếm, thậm chí còn giành chức quán quân giải đấu vũ khí toàn tinh hệ.
Anh tỉ mỉ chuẩn bị khoáng thạch quý hiếm, lại thấy “phế vật” kia lượm nhặt mảnh trang bị anh vứt đi, rồi tái luyện thành thần binh bán khắp mạng.
Phong Ngạn Chúc ánh mắt nguy hiểm, bóp nát khối khoáng trong tay:
“Cho nên... mỗi ngày cậu lượn quanh tôi, chỉ là vì mấy khối đá vụn này?”
Càn Lưu Quân vừa ôm đầu vừa đăng bài xin giúp đỡ khắp mạng:
[Làm sao để trốn khỏi một đại thiếu gia chiến tướng hung dữ?]
Tóm tắt: Rớt xuống đất đều là của tôi hết!
Chủ đề: Phát huy tối đa tay nghề rèn thủ công, tài nghệ là con đường xoay chuyển vận mệnh.