Gã gầy gò đứng lên, rụt rè nói: "Bọn họ nói mấy người trong phòng phẫu thuật không phải bệnh nhân bệnh viện, dựa vào cái gì chiếm tài nguyên bệnh viện, còn rước nhiều zombie về, đòi ném họ ra ngoài, nhưng bây giờ mới chỉ nói thôi... Bác sĩ Hách muốn mọi người truyền máu giúp, bị đánh rồi."
Lâm Nhiễm hiểu ra, nhìn đám người dính máu và bụi bẩn, cả người đàn ông tuấn mỹ cũng cởϊ áσ khoác, chỉ mặc sơ mi xanh dính đầy máu và bụi.
Rất có thể họ là người sống sót trong vụ tai nạn xe, còn đồng đội bị thương đang ở phòng phẫu thuật. Việc họ lấy thuốc ở khu khám bệnh phía trước cũng dễ hiểu thôi, là lấy cho người trong phòng phẫu thuật.
Nữ bác sĩ được bảo vệ ở giữa cũng lên tiếng: "Đừng chậm trễ nữa, bệnh nhân trong phòng phẫu thuật không cầm cự được lâu, mau mang thuốc lên thôi."
"Đi!" Cả nhóm người hướng cầu thang đi tới.
Lâm Nhiễm đi theo phía sau.
Trong hành lang nồng nặc mùi máu tanh, trên mặt đất có vết máu, chắc là do bệnh nhân bị tai nạn xe cộ để lại khi được đưa lên, ngoài ra không có gì khác.
Khi đi ngang qua tầng hai, trên bậc thang có một xác chết mặc đồ bảo hộ, đầu chúc xuống đất. Đến tầng ba, lại thấy một xác chết mặc áo bệnh nhân. Người trước vỡ đầu, có lẽ tự ngã chết, người sau trên cổ có một vết cắt, Nửa thân người đã ướt đẫm máu, hẳn là bị zombie cắn ở tầng ba, chạy đến cầu thang mới tắt thở.
Xác chết cứ để thế này thì không ổn.
Người bị cắn, dù chết hay không chết vì cắn, rồi sau đó mới nhiễm bệnh biến dị, thời gian biến dị của họ không xác định, có thể nhanh như người cô gặp ở nhà vệ sinh nhà ga, vài phút là biến dị, cũng có thể hai ba ngày sau mới biến dị.
Nhưng cô tạm thời không để ý đến xác chết, cô đang sốt ruột đến phòng phẫu thuật tìm zombie hệ thổ hơn.
Tòa nhà này không có tầng 4, sau tầng 3 là tầng 5 luôn. Vừa thấy bọn họ lên, những người thò đầu ra từ hành lang trên lầu liền rụt vào, mơ hồ nghe thấy có người hô "Bọn họ về rồi".
Nữ bác sĩ lấy thẻ từ trong túi ra, mở khóa cửa điện tử vào khu phẫu thuật. Khu phẫu thuật vốn là nơi người ngoài không phận sự miễn vào, Lâm Nhiễm cũng được nhờ.
Họ đi vào, vừa vào là khu vực công cộng, một bên là bàn y tá, một bên đối diện hai cửa thang máy, bên trái đi qua khu vực thay giày, thay quần áo, mới vào khu bán vô trùng.
Nữ bác sĩ nói: "Thay giày, mặc áo cách ly dùng một lần vào, đừng mang vi khuẩn bên ngoài vào đây."
Một đoàn người ngoan ngoãn làm theo.
Lâm Nhiễm cũng cởi giày, lấy một đôi dép lê màu xanh lam đã khử trùng từ trong giỏ, rồi lại lấy một bộ quần áo cách ly dùng một lần màu xanh, xé ra mặc vào, tiện tay đội thêm mũ phẫu thuật dùng một lần.
Vừa đi vừa quan sát xung quanh, trên mặt đất có không ít vết máu, nhưng không hề có dấu vết của zombie, chẳng lẽ nơi này chưa từng xuất hiện zombie sao?
Lâm Nhiễm theo sau mọi người đi qua khu bán vô trùng, sau đó tiến vào khu vô trùng nơi có các phòng phẫu thuật.
Thực ra, người bình thường không nên vào khu vô trùng, nhưng giờ cũng chẳng còn nhiều quy tắc như vậy, dù sao cũng thiếu nhân lực, nên mọi người nhanh chóng dùng dung dịch rửa tay chà xát tay rồi vội vã vào phòng phẫu thuật giúp đỡ.
Lâm Nhiễm bắt đầu đi loanh quanh bên ngoài.
Ở đây có tổng cộng bốn phòng phẫu thuật, tất cả đều đóng cửa, bên trong mỗi phòng đều có một bệnh nhân bị thương. Lâm Nhiễm nhìn qua ô kính trên cửa, thấy ai nấy cũng bê bết máu, có lẽ là những người bị thương trong vụ tai nạn xe.