Một chiếc đinh dài tiêu hao khoảng 100 điểm năng lượng, lần này ít nhất phải tốn ba bốn trăm điểm.
Vừa ước lượng, vừa tháo xích sắt xuống, cánh cửa đã bị xô mở. Cô lùi lại vài bước, nhìn đám người xông vào, chờ người cuối cùng lọt vào, họ lập tức đóng sập cửa, kẹp trúng đầu một con zombie.
Bên ngoài, hơn chục con zombie điên cuồng chen chúc, bên trong, mấy người liều mạng chống đỡ.
Lâm Nhiễm định giúp một tay, một người đàn ông đã rảnh tay, vung gậy lên, hung hăng đâm vào mặt con zombie bị kẹp kia.
Một nhát khiến nó ngửa đầu ra sau, nhát thứ hai đâm vào ngực, đẩy hẳn con zombie ra khỏi khe cửa.
Thừa cơ, cửa đóng sầm lại.
Hắn cúi đầu tìm đồ, Lâm Nhiễm đúng lúc đưa sợi xích đã đứt lên, tuy vậy, chiều dài của nó vẫn đủ để buộc vào tay nắm cửa.
Đối phương liếc cô một cái, nhận lấy xích quấn vào tay nắm.
Lâm Nhiễm khựng lại một thoáng.
Người này tầm hai lăm tuổi, dáng người cao ráo, sở hữu một gương mặt cực kỳ xuất chúng, đường nét khuôn mặt hoàn mỹ, nhưng không hề sắc sảo, mà là vẻ đẹp tuấn tú ôn hòa. Vừa rồi, trong cái liếc mắt ấy, hắn mang vẻ nghiêm nghị nhưng điềm tĩnh, ánh mắt kiên định không hề hoảng loạn.
Chính là kiểu người mà chỉ cần liếc mắt một cái, đã biết ngay không phải hạng tầm thường.
Nhưng Lâm Nhiễm ngẩn người không chỉ vì vậy, mà còn vì người kia cho cô cảm giác quen thuộc.
Cô chắc chắn chưa từng gặp người này trước đây, và trong hai năm mạt thế, với thân phận kẻ sống sót thấp kém, cô không có cơ hội quen biết nhân vật nào nổi bật.
Cửa bị xích sắt quấn chặt, mọi người lùi lại, nhìn zombie hết lần này đến lần khác đập cửa.
Gã đàn ông vạm vỡ vừa nãy giục cô mở cửa quay phắt lại, hùng hổ chất vấn: "Tại sao lại khóa cửa!"
Lâm Nhiễm cầm xà beng chắn ngang trước người, ngăn không cho hắn ta tiến lại gần.
Người đàn ông tuấn mỹ kia ngăn lại: "Đừng nóng vội, chưa chắc cô ấy khóa cửa." Hắn nhìn Lâm Nhiễm: "Nếu là cô ấy khóa, thì đã không mở cửa cho chúng ta rồi."
Hắn vừa nãy đã để ý, vết đứt của xích sắt rất gọn, như thể dùng máy cắt, không giống do người làm. Nhưng hắn cũng thấy từ xa, Lâm Nhiễm làm động tác tựa như cắt, rồi mới bắt đầu tháo xích.
Nếu hắn không nhìn lầm, cơ bản có thể xác định ba điểm: một, đối phương không có chìa khóa. Hai, đối phương có khả năng tự tay cắt đứt sợi xích sắt to như vậy. Ba, đối phương không phải người khóa cửa.
Nhìn kỹ quần áo đối phương dính vụn cỏ và bùn đất, đặc biệt còn có thứ gì đó giống tương ớt... Rất không giống người bệnh viện.
Lâm Nhiễm nhìn hắn, cô thích làm việc với người thông minh.
"Anh nói đúng, nửa phút trước tôi vừa trèo từ cửa sổ nhà vệ sinh phía sau vào. Còn tại sao cửa bị khóa thì tôi không biết, nhưng vừa rồi tôi thấy có người đi lên lầu ở chỗ cầu thang."
Mọi người nhìn về phía góc cầu thang, quả nhiên thấy nửa cái đầu thò ra rồi thụt vào.
Gã đàn ông nóng tính lập tức đuổi theo, sau một hồi kêu la, hắn túm người kia về, ném trước mặt mọi người.
Người này rất gầy, cao hơn mét bảy một chút, trông còn chưa trưởng thành, da đen nhẻm.
"Có phải mày khóa cửa không? Nói!" Gã nóng tính quát.
"Không phải tôi, không phải tôi, là bọn họ, bọn họ nói các người sẽ mang zombie về, họ còn bảo tôi canh chừng ở dưới lầu."
Lâm Nhiễm nhướng mày, mới đó mà bệnh viện đã chia thành hai phe rồi? Cũng không lạ, vì sống còn mà.
Người đàn ông tuấn mỹ ngăn người nóng tính kia lại, hỏi: "Tình hình trên lầu thế nào, phòng phẫu thuật sao rồi?"