[Hú... Nguy hiểm thật đấy, vừa nãy tôi còn không dám hó hé, sợ ảnh hưởng đến cô, Lâm Nhiễm, cô gan dạ hơn trước nhiều!] Không gian vòng tay thở phào như một ông cụ non.
Lâm Nhiễm nhìn chằm chằm con đường phía trước, vững vàng ôm cua, không ngừng quan sát xung quanh xem có zombie không.
Cô vui vẻ nói: "Sao ngươi biết trước kia ta gan dạ?" Nhớ lại hai năm mạt thế, ngoại trừ ba bốn ngày trước khi bị zombie cắn, sau đó cô sống rất uất ức. Thân thể suy yếu, không có thực lực, dù có bao nhiêu ý tưởng cũng phải kìm nén. Mọi người đánh giá cô là mờ nhạt, im lặng, vô dụng, một nhân vật nhỏ bé không ai để ý.
"Hay là trước mạt thế ngươi đã theo dõi ta?"
Giọng điệu có chút nguy hiểm, dù sao ai cũng không muốn bị người khác dòm ngó.
Không gian vòng tay khựng lại: [Đâu có, tôi vừa mới được cô kích hoạt tỉnh lại thôi. Nhưng tôi thấy cô là người rất dám làm, ai ngờ bây giờ còn táo bạo hơn tôi nghĩ.]
Lâm Nhiễm đón gió cười khẽ: "Ta bị kìm nén hai năm, chết một lần, được sống lại, sống thêm một phút cũng là lời, còn gì mà ta không dám?"
Gϊếŧ hai con zombie, trốn khỏi nhà ga, cô cảm thấy như thể mình đã thoát khỏi mười mấy năm cuộc đời khổ sở và hai năm khốn đốn của kiếp mạt thế, có một tâm thái và cảm nhận hoàn toàn mới.
Tựa như cơn gió thổi đến, không còn gò bó, tự do và khoái hoạt.
[Vậy tiếp theo cô vẫn phải đến bệnh viện ung bướu à?]
"Ừ."
Bệnh viện cách nhà ga không xa.
Từ quảng trường ga đi thẳng theo đại lộ rộng lớn, khoảng 3km sau khi qua Ngân Thái Thành thì rẽ về hướng tây nam vào đường Nhân Dân. Đi thẳng khoảng 10km qua ngã tư đèn đỏ thì rẽ vào đường cũ tên là Đường Đông, đi một đoạn nữa là đến bệnh viện ung bướu.
Đây là lộ trình cô tra được trong mười mấy giây cuối cùng.
Chiếc xe điện nhỏ của Lâm Nhiễm chạy khá thuận lợi, trên đường ngoài những chiếc xe bị tai nạn chắn ngang, vài con zombie và thi thể rải rác thì cơ bản không có ai, người sống đều trốn cả rồi.
Đợt zombie hình thành tự nhiên đầu tiên chiếm khoảng một hai phần mười tổng dân số, tức là cứ mười người thì có một hai người biến thành zombie. Ngoài những nơi công cộng tập trung đông người như nhà ga, trường học, bệnh viện thì những nơi khác không đến nỗi quá thảm khốc, nhưng một khi những người bị cắn chết hoặc bị thương cũng biến thành zombie thì số lượng zombie sẽ tăng lên gấp đôi.
Theo thống kê dữ liệu lớn sau này, ba ngày đầu là thời điểm zombie ít nhất. Ba ngày sau, nhóm dị năng giả đầu tiên lần lượt thức tỉnh, vấn đề ăn uống của quần chúng trở nên cấp bách. Thần kinh của những người sống sót căng thẳng đến cực hạn, hệ thống liên lạc tê liệt khiến nhu cầu liên lạc với người thân bạn bè càng thêm bức thiết. Vô vàn nguyên nhân khiến những người sống sót ẩn náu trong các góc sẽ dần bước ra, và rồi xung đột giữa người sống sót và zombie sẽ bùng nổ toàn diện.
Lúc đó mới thực sự là gian nan, so với ba ngày đầu chỉ như khúc dạo đầu để mọi người thích ứng.
Vậy nên kế hoạch của Lâm Nhiễm là thức tỉnh dị năng trong vòng ba ngày. Dù hiện tại đã có dị năng hệ Kim, nhưng kế hoạch đạt được dị năng hệ Thổ của cô vẫn không thay đổi, có thể nói là quyết tâm phải có được.
Giữa đường, ngang qua một tiệm sửa xe, cô dừng lại.
Nhìn tiệm sửa xe này là biết tư nhân, chỉ rộng cỡ hai gian, đồ đạc bên trong ngổn ngang, chắc tay nghề cũng không ra gì. Lúc này cửa mở toang, không một bóng người. Lâm Nhiễm ngẩng đầu nhìn quanh, sau những ô cửa sổ nhà gần đó, rèm cửa khẽ động, bóng người chợt lóe, là những người sống sót đang lén quan sát bên ngoài.
Lâm Nhiễm bước vào tiệm, trên bàn, dưới đất vứt bừa bãi búa, tua vít, kìm, mỏ lết và đủ loại phụ tùng.
Cô nhặt một cái mỏ lết vòng, định thu thập, mỏ lết biến mất.
[Chúc mừng, bạn thu thập được 177 gram kim loại "thường", nhận 33 điểm năng lượng kim loại. Đánh giá: Muỗi nhỏ cũng là thịt, lần sau kiếm loại xịn hơn nhé.] "Kim loại thường" à?