Dưới ánh nắng gay gắt, Lâm Nhiễm theo đội sửa đường đến địa điểm cách căn cứ mười cây số để làm công việc nhổ cỏ và sửa đường.
Đội của cô thuộc loại kém nhất trong các đội sửa đường. Vật tư phân phát cũng tồi tàn, chỉ có hai chiếc xe tải chạy xăng. Trên xe chở đầy cát đá dùng cho tuyến đường số 16, ngoài đội trưởng và tài xế, những người còn lại đều phải đi bộ.
Lâm Nhiễm lái một chiếc xe ba gác, thùng xe chở những thùng thuốc diệt cỏ, cùng một vài dụng cụ cắt và nhổ cỏ.
Cô đội chiếc nón lá đã ngả sang màu xám cũ kỹ, hai bên má treo khăn ướt để tránh ánh nắng trực tiếp.
Bộ quần áo công nhân may bằng vải bạt chống thấm nước giúp tránh bị trầy xước tay chân, hoặc phòng ngừa côn trùng, động vật nhỏ tấn công. Tuy nhiên, nhược điểm là nó dày và không thoáng khí, mặc giữa thời tiết oi bức này có thể khiến người ta nghẹt thở.
Đường đá mới sửa còn gồ ghề, xe ba gác xóc nảy khiến hai tay Lâm Nhiễm cầm lái bị mài đến đau rát, mỗi lần đạp xe đều phải dùng hết sức. Mười cây số này khiến cô ướt đẫm mồ hôi như vừa tắm, môi trắng bệch, thở dốc không ngừng.
Cũng may cuối cùng cũng đến nơi.
Đến cuối con đường đã sửa, đoàn người dừng lại. Trước mặt là bạt ngàn cỏ dại cao hơn một mét, gần như không thấy điểm dừng.
"Bắt đầu làm việc! Nhiệm vụ hôm nay là xây dựng một cây số đường!" Đội trưởng nhảy xuống xe tải hô lớn.
Lâm Nhiễm kéo phanh tay, xuống xe ba gác, cô lấy khăn trùm đầu lau mồ hôi trên mặt rồi quay người lấy chiếc cưa điện trên xe.
Cưa điện này đã được cải tiến, có cán dài, không cần cúi người cũng có thể cắt gốc cỏ. Khi gặp nguy hiểm còn có thể dùng làm vũ khí,
Hoàng Nguyệt trong đội rất ngưỡng mộ: "Cưa điện của cô tiện hơn liềm với dao của bọn tôi nhiều. Phương Liễu Đình đối xử với cô tốt thật đấy."
Hoàng Nguyệt chỉ hơn Lâm Nhiễm vài tuổi, nhưng khuôn mặt đã đen sạm, thô ráp vì nắng gió, rãnh cười và vết chân chim hằn sâu dầu mỡ và bụi bẩn. So với Hoàng Nguyệt, Lâm Nhiễm luôn dành thời gian chăm sóc bản thân, dù thiếu nước đến đâu cũng cố gắng chắt chiu chút ít để rửa mặt. Nên dù da cũng rám nắng nhưng trông cô vẫn tươi tắn hơn nhiều, đứng cạnh Hoàng Nguyệt cứ như hai thế hệ khác nhau.
Ánh mắt ghen tị của Hoàng Nguyệt lướt từ mặt Lâm Nhiễm xuống chiếc cưa máy cô đang cầm.
Hoàng Nguyệt dùng loại kéo lớn tỉa cành, phải ngồi xổm mới cắt được sát gốc. Vừa tốn sức vừa nguy hiểm, vì chẳng ai biết đám cỏ dại rậm rạp kia giấu thứ gì. Hôm qua còn nghe đội sửa đường khác bị rắn độc từ trong bụi cỏ lao ra cắn chết hai người, nhưng chiếc cưa máy của Lâm Nhiễm giúp cô có thể đứng mà cắt cỏ tránh xa được mối nguy hiểm đang rình rập.
Lâm Nhiễm khẽ nhếch môi, không đáp, cầm cưa máy đi cắt cỏ.