Chương 41: Hôn lễ

Tiệc kết thúc, khách khứa ra về.

Lục Tầm Chi và Giang Cánh cùng một nhóm người đang chơi bài trên tầng ba khách sạn, phải chơi đến rất muộn, nên bảo Kỷ Hà về phòng nghỉ ngơi trước.

Kỷ Hà mệt rã rời, được Khúc Chi Nghi dìu lên tầng bảy.

Khúc Chi Nghi cũng uống không ít, Tống Nghiêu vẫn còn ở dưới lầu đợi đưa cô ấy về nhà, cô ấy vào phòng tắm lấy một ít nước nóng cho Kỷ Hà ngâm chân.

Kỷ Hà đặt chân vào thùng nước ấm, ngâm một lúc, lập tức cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều, cô dựa vào vai người bạn thân: “Chi Nghi, cảm ơn cậu.”

“Cảm ơn gì chứ, sau này phải trả lại thôi.” Khúc Chi Nghi cười nói: “Đợi đến lúc mình kết hôn, cậu cũng phải hầu hạ mình như vậy.”

Kỷ Hà mỉm cười, mắt cong cong: “Vậy cậu tranh thủ đi, mình nóng lòng lắm rồi.”

Khúc Chi Nghi nghĩ đến điều gì đó, sắc mặt trở nên phức tạp: “Đừng trách mình nhiều chuyện, mình luôn cảm thấy chị dâu Lục Tầm Chi trông không giống người dễ nói chuyện, sau này ở nhà họ Lục, cậu phải chú ý nhiều hơn đấy.”

Trong lòng Kỷ Hà hiểu rõ, cô không phải là đứa ngốc gì cũng không biết.

“Lo lắng cho mình vậy sao?” Cô nói đùa: “Vậy cậu về Bắc Kinh đi, có cậu bảo vệ, mình còn sợ gì nữa.”

Khúc Chi Nghi cười khẩy một tiếng: “Cô ngốc, cậu cần mình bảo vệ sao, ai cũng biết rõ chú rể của cậu bảo vệ cậu đến nhường nào. Nói chứ, mình nhớ lần trước đi dự đám cưới của lớp trưởng thời cấp ba, cô dâu đáng thương bị bạn của lớp trưởng mình chuốc rượu đến mức nôn mửa, lớp trưởng ngăn cản cũng không được, bản thân còn bị chuốc đến say mèm, tức đến nỗi cô dâu nổi giận ngay tại chỗ. Rồi nhìn hôm nay xem, ai dám làm khó cậu, ai dám ép cậu uống thêm một ngụm rượu đâu? Cho nên, tuy rằng người này vẫn chưa yêu cậu, nhưng sẵn sàng bảo vệ cậu cũng là rất tốt rồi.”

Kỷ Hà nghiêng đầu dụi vào cổ cô ấy, ngón tay xoa xoa chiếc vòng ngọc trên cổ tay, cười nói: “Sao nói một hồi lại chọc vào nỗi đau của mình vậy, tình cảm phải từ từ vun đắp, nước chảy đá mòn, không cần phải vội vàng.”

“Cậu hiểu là được rồi.” Điện thoại của Khúc Chi Nghi vang lên, chắc là Tống Nghiêu gọi, cô ấy vỗ vỗ Kỷ Hà: “Mình phải về rồi, cậu nghỉ ngơi đi, chờ mong đêm tân hôn tối nay nhé.”

Kỷ Hà da mặt mỏng, mặt lập tức đỏ bừng.

Cô đếm không xuể hôm nay là lần thứ mấy bị trêu chọc đến đỏ mặt rồi.

Nước nguội dần, Kỷ Hà bưng vào phòng tắm đổ đi, vừa ra ngoài thì chuông cửa vang lên.

Mở cửa ra, người đứng bên ngoài là nhân viên phục vụ của khách sạn, đẩy một xe đồ ăn, mỉm cười nói với Kỷ Hà rằng đây là trà chiều mà Lục Tầm Chi bảo mang đến.

Hôm nay Kỷ Hà chỉ ăn một bát mì ở nhà trước khi ra ngoài, bữa tiệc trưa thì chỉ lo kính rượu nên không ăn được mấy, có thể là do quá mệt mỏi, vậy mà chẳng cảm thấy đói chút nào.

Lúc này nhìn thấy đồ ăn trên bàn, lại thấy thèm ăn, quan trọng là còn có một bát ớt băm đặc biệt.

Không biết Lục Tầm Chi có ăn chưa.

Hay là gọi điện thoại hỏi anh thử? Hoặc là xuống lầu tìm anh?

Cô chọn cách thứ hai.

Ăn uống no nê, Kỷ Hà cởi bỏ chiếc sườn xám tôn lên những đường cong tuyệt mỹ trên người, mặc một chiếc váy dài màu đỏ, cô nhìn mình trong gương, da trắng nõn mịn màng, lông mày thanh tú, mắt đen láy, trang điểm tinh xảo, tóc búi bằng trâm cài, vài sợi tóc rủ xuống bên trán, trong sự dịu dàng lại mang theo chút quyến rũ.

Đi thang máy thẳng xuống tầng ba, nơi này quá rộng, Kỷ Hà nhất thời không tìm thấy phòng chơi bài ở đâu, đành phải nhờ nhân viên phục vụ dẫn đường.

“Đây là phòng chơi bài, cần tôi đưa cô vào trong không?”

Kỷ Hà lắc đầu, nói lời cảm ơn.

Cửa phòng chơi bài hé mở, giọng nói chuyện bên trong rõ mồn một, không ồn ào như trong tưởng tượng, chỉ thỉnh thoảng có vài tiếng vang lên.

Sau khi nhân viên phục vụ rời đi, Kỷ Hà tiến lên một bước, vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy người đàn ông ngồi quay lưng về phía cô ở bàn giữa, với bờ vai rộng, dáng ngồi thoải mái, cử chỉ động tác đều thu hút ánh nhìn.

[ĐỀ CỬ TRUYỆN ĐỂ MÌNH CÓ ĐỘNG LỰC DỊCH TIẾP NHÉ]