Mùng tám.
Tại nhà thờ trang nghiêm thần thánh, trước cửa chim bồ câu trắng tụ tập thành đàn.
Những người tham dự đều mặc lễ phục trang trọng, bên trong nhà thờ không ồn ào như những địa điểm tổ chức đám cưới khác, tất cả đều yên tĩnh và tốt đẹp.
Khi bài hát Ave Maria vang lên, cánh cửa cổ kính từ từ mở ra, tất cả khách mời đều đứng dậy, nhìn về phía cửa.
Kỷ Hà mặc một chiếc váy cưới trắng tinh khôi, đẹp như một con thiên nga trắng cao quý, những cánh hoa rơi từ trên không trung, cô khoác tay Kỷ Dự, từ từ bước về phía người đàn ông cao lớn anh tuấn đứng dưới chân cây thập giá.
Sau khi hoàn thành nghi thức, trao nhẫn, cha xứ nhắc nhở chú rể có thể bắt đầu hôn cô dâu.
Sau một tràng vỗ tay giòn giã, Kỷ Hà nhìn Lục Tầm Chi với ánh mắt chứa đầy ý cười khi anh đặt một nụ hôn thành kính lên trán cô.
Phía dưới bắt đầu có người lên tiếng phản đối không hài lòng.
Hóa ra là nhóm của Giang Cánh, xúi giục Lục Tầm Chi hôn kiểu Pháp.
Lục Tầm Chi vẫn luôn mỉm cười nhàn nhạt, trong tiếng hò reo đã nhẹ nhàng ôm Kỷ Hà đang xấu hổ vào lòng.
Khách khứa đến dự tiệc có không ít nhân vật tai to mặt lớn, họ ngồi cùng bàn với ông cụ Lục, thái độ và lời nói đều vô cùng cung kính.
Khi Kỷ Hà đi đến từng bàn để kính rượu thì tự dưng lại cảm thấy vô cùng căng thẳng, cục trưởng Kỷ và bà Tùy bình thường đều thích xem tin tức, lúc nhỏ cô cũng thường xem cùng, trong tin tức có mấy người cô ấn tượng khá sâu, không ngờ có một ngày lại có thể gặp mặt ngoài đời.
Chi Nghi còn lén lút nói với cô, Kỷ Hà này, nhờ phúc của cậu, mình cảm thấy đẳng cấp của mình lại tăng lên mấy bậc.
Kỷ Hà không nhịn được cười.
Lục Tầm Chi như cảm nhận được cảm xúc của Kỷ Hà, khi đi qua đã nhẹ nhàng xoa lên vai cô.
“Mệt không?”
Giọng nói trầm thấp rơi vào tai Kỷ Hà, khiến cô cảm thấy tê dại, tai cô nóng bừng lên, liếc anh một cái, nói chuyện thì nói chuyện, có thể đứng xa một chút được không.
Lục Tầm Chi khẽ nhếch môi, khoác tay Kỷ Hà đi về phía bàn của ông cụ Lục.
Kỷ Hà uống không nhiều rượu, mỗi bàn nhấp một ngụm nhỏ là đủ, không ai làm khó cô.
Cho đến khi đến bàn của đám bạn thân Lục Tầm Chi, Giang Cánh và Từ Triều Dương cứ nói chị dâu nhỏ, cô phải uống cạn ly này, nếu không thì để Tầm Chi uống mấy ly rượu trắng.
Kỷ Hà nghe vậy, thầm nghĩ rượu trắng thì không được, cô liền đưa ly rượu vang đỏ vừa được rót đầy lên miệng, làm bộ muốn uống cạn một hơi.
Giang Cánh đã bắt đầu hô hào: “Gái Bắc Kinh chúng ta thật là hào sảng!”
Kết quả, tay Lục Tầm Chi kịp thời ngăn cản Kỷ Hà.
Giang Cánh vui vẻ: “Ối chà, lại che chở nữa rồi, Triều Dương, mau rót đầy rượu trắng cho chú rể của chúng ta.”
Từ Triều Dương cũng không khách khí, lấy mấy ly rượu vang đỏ, đều rót đầy.
Cù Văn Dịch cười cợt nhả: “Đừng uống nữa, uống mấy thứ này tối nay là ngủ luôn đấy.”
Kỷ Hà đỏ mặt cụp mắt xuống, người đàn ông bên cạnh ôm cô vào lòng anh.
Động tác này vô cùng thân mật, trong mắt người khác chính là hai người đang thể hiện tình cảm.
Có yêu hay không, đương nhiên chỉ có người trong cuộc mới biết.
Lạc Quyền ghen tị tặc lưỡi hai tiếng: “Tôi thấy A Cánh và Triều Dương là cố ý đấy.”
Rượu vang đỏ đổi thành rượu trắng, Lục Tầm Chi uống mặt không đổi sắc, sau khi uống xong khóe miệng vẫn giữ nụ cười ôn hòa lễ độ, rõ ràng là đang cười, mà Giang Cánh và Từ Triều Dương lại cảm thấy kinh hồn bạt vía.
Không phải Kỷ Hà đa nghi, mà cô luôn cảm thấy có người đang nhìn chằm chằm vào mình, làm bộ đảo mắt một vòng trong bàn này, cuối cùng cũng tìm thấy chủ nhân của ánh mắt đó.
Là người mặc chiếc lễ phục màu vàng nhạt, khí chất nổi bật, ngũ quan tinh xảo như búp bê Barbie, vành mắt hơi đỏ, ánh mắt thẳng thừng…
[ĐỀ CỬ TRUYỆN ĐỂ MÌNH CÓ ĐỘNG LỰC DỊCH TIẾP NHÉ]