“Thích nghi với thân phận mới rồi chứ? Bà Lục.”
Hai chữ “bà Lục” ập đến khiến trái tim Kỷ Hà rung động, cô hơi sững sờ, sau đó tràn ngập hạnh phúc, nụ cười trên mặt suýt chút nữa thì không kìm nén được.
Cô cẩn thận cất sổ đăng ký kết hôn vào túi xách, đứng dậy bước đi, đi bên cạnh Lục Tầm Chi, cùng anh ra ngoài từ cửa chính.
Đúng vậy, cô vẫn là Kỷ Hà, họ Kỷ, không có luật nào quy định kết hôn rồi thì nữ giới nhất định phải lấy họ của chồng.
Lên xe, Kỷ Hà cuối cùng cũng có thời gian xem điện thoại, mở nhóm chat có tên “Gia đình yêu thương nhau”, lịch sử trò chuyện quá nhiều, chủ yếu là dì nhỏ và Kỷ Thuật đang đấu meme với nhau.
Dì nhỏ @ cô mấy lần, hỏi đã đăng ký kết hôn xong chưa.
Kỷ Hà đặt điện thoại lên đùi, mở túi xách lấy sổ đăng ký kết hôn ra, dùng camera điện thoại tìm góc chụp đẹp rồi chụp một bức ảnh, sau đó trực tiếp đăng vào nhóm chat.
Lục Tầm Chi nghe thấy tiếng “tách”, quay đầu nhìn Kỷ Hà, cô đang mỉm cười, dịu dàng lanh lợi.
“Đang làm gì mà vui thế?”
Kỷ Hà khẽ “a” một tiếng, nhớ ra chuyện đăng ảnh sổ đăng ký kết hôn chưa nói với Lục Tầm Chi, hơi nhíu mày: “Dì nhỏ đang hỏi tiến độ, nên em chụp ảnh sổ đăng ký kết hôn đăng vào nhóm chat gia đình rồi, anh không ngại chứ? Nếu ngại thì em còn có thể thu hồi, chưa đến hai phút.”
Tốc độ nói chuyện của cô rõ ràng nhanh hơn.
Lục Tầm Chi: “Không ngại.”
Anh không hiểu tại sao đăng một bức ảnh cũng phải hỏi anh có ngại hay không.
Vừa đúng lúc gặp đèn đỏ, xe dừng lại trước vạch kẻ đường.
Trong xe im lặng.
Kỷ Hà nhịn cười xem dì nhỏ khen Lục Tầm Chi, nói cháu rể của dì có khuôn mặt như được tạc ra, hoàn hảo không chê vào đâu được.
Lục Tầm Chi gõ gõ vô lăng, lúc đèn giao thông chuyển, anh đưa điện thoại đang để trên bảng điều khiển cho Kỷ Hà.
Điện thoại nằm trong tay Kỷ Hà, cô ngơ ngác: “Sao vậy anh? Giúp anh sạc pin à?”
Lục Tầm Chi cong môi, nói: “Bà ngoại chắc cũng muốn xem sổ đăng ký kết hôn, em đăng vào nhóm chat một bức ảnh đi.”
Vừa rồi anh mới nhớ ra, cách đây không lâu anh bị Hoắc Thư Mạn kéo vào một nhóm chat, tưởng rằng lại là vào nhóm bị bạn bè nữ của cô ấy coi như khỉ để xem, đang định thoát ra thì nhìn thấy một avatar hoa tulip quen thuộc xuất hiện trên màn hình, là bà ngoại anh.
Kỷ Hà nghĩ Lục Tầm Chi đưa điện thoại cho cô đăng chắc là vì đang lái xe không tiện, liền đáp một tiếng vâng, hỏi: “Mật khẩu là gì vậy anh?”
“Không có mật khẩu.”
Cô trượt màn hình, thật sự không có.
Không chỉ không có mật khẩu, mà hình nền cũng là hình nền gốc của điện thoại, màn hình chính cũng rất sạch sẽ, chỉ có vài ứng dụng cần thiết.
Kỷ Hà trước tiên gửi ảnh vào WeChat của Lục Tầm Chi, ánh mắt nhìn sang điện thoại đang rung của anh, mở tin nhắn cô vừa gửi, lúc nhấn giữ bức ảnh để chuyển tiếp thì nhìn lướt qua ghi chú “Ngày không ánh sáng” ở trên cùng.
Đây là tên WeChat đầu tiên của cô sau khi có WeChat, vẫn luôn không đổi.
Là người như thế nào mà ngay cả ghi chú tên cũng lười đặt?
Không cần thiết?
Không quan tâm lắm?
WeChat của Kỷ Hà có rất nhiều người, nhưng cô đều ghi chú tên cẩn thận cho từng người.
Lúc tìm nhóm chat, cô theo bản năng để ý đến ghi chú của những người khác trong danh sách bạn bè của Lục Tầm Chi.
“Gửi chưa?”
Cô giật thót tim, vội vàng nói: “Em không tìm thấy nhóm chat, tên là gì vậy anh?”
Lục Tầm Chi nói một chuỗi tiếng Anh, không ngờ dịch ra cũng là “Gia đình yêu thương nhau”.
... Quả nhiên, nhóm chat của gia đình nào cũng không thoát khỏi cái tên này.
[ĐỀ CỬ TRUYỆN ĐỂ MÌNH CÓ ĐỘNG LỰC DỊCH TIẾP NHÉ]