Chương 36: Đăng ký kết hôn

Cháo sò điệp gà xé trong nồi đã được ninh đến độ ngon nhất.

Kỷ Hà vào bếp múc một bát, cô rắc thêm chút hành lá vào cháo, tay vẫn còn hơi run.

Trên bề mặt sáng bóng của con dao phản chiếu khuôn mặt ửng đỏ và đôi mắt long lanh ngại ngùng của cô.

Sự gần gũi bất ngờ của Lục Tầm Chi vừa rồi đã hoàn toàn khuấy động trái tim cô.

Trong lòng như có mật ngọt tan chảy, cô bắt đầu mong chờ cuộc sống hôn nhân sau này.

Dưới ánh mắt mong chờ của Kỷ Hà, Lục Tầm Chi múc một thìa cháo cho vào miệng, còn chưa kịp nuốt đã nghe thấy cô hỏi có ngon không.

Anh liếc nhìn cô: “Khá ngon.”

Kỷ Hà thầm thở phào nhẹ nhõm.

Ăn liên tục mấy miếng, Lục Tầm Chi đặt thìa xuống, lấy khăn giấy lau miệng, hỏi: “Mang sổ hộ khẩu theo chưa?”

Kỷ Hà gật đầu: “Tối hôm kia về nhà ăn cơm đã lấy rồi. Anh không ăn nữa à?”

Trong bát còn hơn nửa chưa ăn mà.

Lục Tầm Chi hơi nhướng đuôi mắt, khóe miệng nhếch lên nụ cười đẹp mắt: “Vẫn còn nóng mà, sao ăn được.”

Kỷ Hà: “...”

“Meo, meo...” Đại Bạch kêu khe khẽ, cứ quẩn quanh bên chân Kỷ Hà, như thể vừa sợ làm phiền Lục Tầm Chi vừa sợ Kỷ Hà không chú ý đến nó.

Kỷ Hà mới nhớ ra sáng nay mình quên cho mèo ăn.

Vị trí đối diện đã trống không, cháo cũng nguội bớt.

Lục Tầm Chi chậm rãi uống hết phần còn lại, ánh mắt thỉnh thoảng lại nhìn về phía bóng dáng đang ngồi xổm trên sàn nhà loay hoay với thức ăn cho mèo.

“Mèo cũng mang theo à?”

Gần như theo bản năng, Kỷ Hà trả lời “vâng”.

Cô không nghĩ nhiều, hai con mèo nhỏ này là cô nhặt được trong thùng rác ở cổng khu chung cư, nuôi mấy năm rồi, bà Tùy không thích mèo lắm, từng nhiều lần yêu cầu cô tìm người khác nhận nuôi. Cô rất ít khi phản kháng lại lời nói của bà Tùy, nhưng riêng với Đại Bạch và Đại Quất, cô chưa từng nhượng bộ lần nào.

Lục Tầm Chi không phải là không thích mèo, cũng không bị dị ứng lông mèo, chỉ là nhà họ Lục có trẻ con. Đừng thấy Lục Phỉ Phỉ trông ngoan ngoãn vậy, nghịch ngợm lên cũng là một đứa trẻ không biết trời cao đất dày.

Kỷ Hà cho mèo ăn xong, đi tới ném hai hộp thức ăn rỗng vào thùng rác dưới bàn ăn, sau khi ngồi xuống liền cẩn thận quan sát sắc mặt của Lục Tầm Chi.

Rất bình thản, không nhìn ra được gì.

“Nhà anh có ai không cho phép em mang mèo đến ở không?” Cô thăm dò hỏi.

Lục Tầm Chi uống một ngụm nước, giọng điệu tùy ý: “Không có, tầng ba có thể để chúng tự do hoạt động.”

Căn bản không có ai biết cô sẽ mang theo mèo gả cho anh.

Anh sẽ bảo người ta lắp một cánh cửa ở cầu thang tầng ba, tránh để mèo chạy xuống lầu, hoặc là Lục Phỉ Phỉ chạy lên đó.

Kỷ Hà thở phào nhẹ nhõm, nếu không cho mang theo, cô thật sự không biết phải làm sao.

Nhưng nhà họ Lục có nhiều người ở, cô vẫn hơi lo lắng, lại hỏi thêm một câu: “Thật sự không có ai để ý chuyện em mang theo mèo chứ?”

Lục Tầm Chi lười biếng đứng dậy, liếc nhìn cô: “Ai dám để ý?”

Bốn chữ này chắc chắn là liều thuốc an thần cho Kỷ Hà, trên đường đến Cục Dân chính, cô nói với Lục Tầm Chi rằng hai con mèo đều đã tiêm phòng đầy đủ, tẩy giun định kỳ, móng vuốt được cắt thường xuyên không sắc nhọn, sẽ không cắn người lung tung, lông mèo... thì rụng hơi nhiều, nhưng cô sẽ siêng năng dọn dẹp lông mèo.

Lục Tầm Chi nói: “Ở nhà có dì Lý phụ trách dọn dẹp.”

Kỷ Hà cười ngại ngùng: “Rắc rối do em gây ra vẫn là nên để em tự mình giải quyết thì hơn.”

Lục Tầm Chi dừng xe trước cửa Cục Dân chính, đột nhiên cười nói: “Dì Lý có một tật xấu, việc gì nên làm thì không cho người khác nhúng tay vào, nếu em tranh làm, dì ấy sẽ cảm thấy không yên tâm khi được nhận lương cao, mà không yên tâm thì sẽ làm việc chểnh mảng.”

Kỷ Hà há miệng, định nói nào có nghiêm trọng như vậy, nhưng lời thốt ra lại là tò mò hỏi xem lương của dì Lý là bao nhiêu.

[ĐỀ CỬ TRUYỆN ĐỂ MÌNH CÓ ĐỘNG LỰC DỊCH TIẾP NHÉ]