Lúc đó bọn họ còn đang học đại học, Chi Nghi luôn nói với cô rằng tốt nghiệp xong sẽ đi đăng ký kết hôn với Tống Nghiêu ngay, lúc Chi Nghi nói câu này trong mắt tràn đầy tình yêu và sự mong chờ, có lẽ Tống Nghiêu bây giờ cũng hiểu, đó là lúc Khúc Chi Nghi yêu anh ấy nhất.
Kỷ Hà là người ngoài cuộc, chứng kiến tình yêu của Khúc Chi Nghi từ mười phần giảm xuống còn năm phần, tình yêu của Tống Nghiêu từ không phần tăng lên đến mười phần, dây dưa không dứt, chia tay thì không nỡ, nhưng ở bên nhau lại không có tình yêu ngang bằng.
Khúc Chi Nghi lấy hộp Pocky lắc lắc trước mắt Kỷ Hà, hỏi: “Đừng nói đợi đến tận ngày cưới Lục công tử mới xuất hiện đấy nhé?”
Kỷ Hà mỉm cười: “Không đâu, sáng mai anh ấy sẽ về.”
Thời gian thật sự rất gấp gáp, ngày mai dành để đăng ký kết hôn, ngày kia là ngày cưới rồi.
•
Trước khi đi ngủ, Kỷ Hà đã đặt báo thức để sáng mai ra sân bay đón Lục Tầm Chi, kết quả sáng sớm hôm sau trời còn chưa sáng hẳn thì chuông cửa đã vang lên, cô cố gắng bò dậy khỏi giường, mắt nhắm mắt mở đi mở cửa.
Cửa vừa mở ra, nhìn thấy người đàn ông đứng trước cửa, cả người cô như bị điện giật, run lên một cái, cô hỏi với vẻ mặt đầy kinh ngạc: “Sao anh lại đến giờ này?”
Lục Tầm Chi nhìn khuôn mặt mộc của Kỷ Hà vài giây, chậm rãi nói: “Đổi vé máy bay rồi.”
Kỷ Hà đột nhiên nhớ ra điều gì đó, vội vàng đưa tay che mặt, trước đây mỗi lần gặp Lục Tầm Chi cô đều trang điểm nhẹ, ăn mặc chỉnh tề, đây là lần đầu tiên cô xuất hiện trước mặt anh với bộ dạng đầu bù tóc rối thế này.
Cô không quen, sợ dáng vẻ vừa ngủ dậy của mình sẽ dọa Lục Tầm Chi.
Đều tại anh tới đánh úp cô.
Trong lòng trách móc như vậy, nhưng ý cười trên khóe môi lại không thể nào che giấu được.
Lục Tầm Chi mỉm cười, nắm lấy tay đang che mặt cô, giọng nói mang theo sự mệt mỏi rõ rệt: “Em định để tôi đứng ở cửa bao lâu nữa?”
Không còn gì che chắn, hai má trắng nõn của Kỷ Hà ửng đỏ, cô quay mặt đi: “Vậy anh vào đi.”
Trước đây đưa cô tan làm về, Lục Tầm Chi chỉ lên đây một lần, vốn định vào trong ngồi một lát, nhưng bị hai con mèo xù lông hung dữ trên ghế sofa đuổi đi.
Lục Tầm Chi nghiêng đầu nhìn, nội thất trong nhà nhìn một cái là thấy hết, khắp nơi đều toát lên hai chữ ấm áp: “Đại Bạch, Đại Quất nhà em hoan nghênh tôi chứ?”
Kỷ Hà dùng tay kia kéo anh: “Em sẽ trao đổi với chúng.”
Lục Tầm Chi hơi nhướng mày: “Em còn biết tiếng mèo nữa à?”
Kỷ Hà ngước mắt nhìn anh, bất ngờ “meo” một tiếng.
...
Lúc này, Kỷ Hà muốn hát vang một bài - Điều đáng sợ nhất là không khí đột nhiên yên tĩnh...
Cảm giác xấu hổ ập đến, chỉ muốn tìm một cái lỗ để chui xuống.
Trời ơi! Vừa rồi rốt cuộc cô đang làm cái gì vậy!!!
Lục Tầm Chi nhìn cô gái trước mặt một lúc, sau đó quay mặt đi, ho khan một tiếng, xin cô một cốc nước.
Kỷ Hà chạy trối chết vào bếp, để lại hai con mèo vừa từ trong phòng đi ra kinh hãi nhìn trừng trừng Lục Tầm Chi.
Đại Bạch cảm thấy khí thế của đối phương đáng sợ, chạy cà nhắc về phòng.
Đại Quất cảm thấy người này đến cướp địa bàn, cong lưng xù lông, trừng mắt, muốn dùng thân hình nhỏ bé của mình để chống lại.
Lục Tầm Chi hoàn toàn không để Đại Quất vào mắt, dựa người vào ghế sofa một cách thoải mái, nhìn quanh phòng khách chủ yếu là màu trắng và gỗ, khắp nơi đều rất giản dị, không giống nhà Hoắc Thư Mạn toàn là đồ trang trí kỳ quái.
Trên bàn tròn nhỏ cạnh ghế sofa có một giỏ hoa cắm một bó lúa mì vàng óng, trên bàn còn bày vài cuốn sách cũ.
Trong phòng thoang thoảng mùi hương thơm ngát, là mùi hoa nhài, giống mùi hương trên người Kỷ Hà, thanh mát dễ chịu.
Kỷ Hà chậm rãi rót nước đi ra từ nhà bếp.
Lục Tầm Chi nhắm mắt ngồi trên ghế sofa, lông mày nhíu chặt vì mệt mỏi đã giãn ra, như thể đang ngủ.
Cô lặng lẽ đi tới đặt cốc nước xuống, sau đó bế Đại Quất vẫn đang trong trạng thái chiến đấu vào phòng ngủ, lấy một chiếc chăn mỏng ra đắp cho Lục Tầm Chi.
Lục Tầm Chi tỉnh dậy đã là chín giờ, vừa mở mắt ra, một bóng dáng nhỏ màu trắng nhảy xuống khỏi ghế sofa đơn, chạy như bay ra ban công.
Anh vén chăn lên, vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy Kỷ Hà ngồi trên ghế treo ở ban công.
Cô mặc bộ đồ ở nhà đơn giản, tóc búi lỏng lẻo sau đầu, vài sợi tóc rủ xuống bên tai, hàng mi dày cong vυ"t, khuôn mặt sạch sẽ dịu dàng, chăm chú đọc sách, tay kia thỉnh thoảng lại vuốt ve con mèo màu vàng bên cạnh.
Lục Tầm Chi nhớ đến câu nói của giáo sư Ninh “Bà nhìn thấy con bé, không hiểu sao lại có cảm giác yên bình”.
Anh đột nhiên nảy ra ý nghĩ kỳ lạ, đi tới, cúi người xuống.
Dọa con mèo chạy mất, phá hỏng khung cảnh yên bình này.