Chương 33: Chờ Lục Tầm Chi về là tới ngày cưới

Tối thứ ba, Kỷ Hà chấm bài đến tối muộn mới rời văn phòng, cùng đi còn có giáo viên La, giáo viên chủ nhiệm của lớp 5.

Sáng Lục Tầm Chi đưa cô đến trường xong liền đi Thượng Hải, phải hai ngày nữa mới về.

Cô La lớn hơn Kỷ Hà một tuổi, nhưng tính cách hơi mềm yếu, vẻ ngoài hiền lành không có chút uy nghiêm nào, ngay cả bản thân cô ấy cũng không hiểu sao nhà trường lại quyết định để cô ấy làm giáo viên chủ nhiệm lớp 5.

Cô La dắt chiếc xe máy điện ra khỏi nhà để xe, mỉm cười vỗ vào yên sau: “Cô Kỷ, đừng về nhà nấu nướng nữa, hay là đi ăn lẩu dê với tôi nhé?”

Kỷ Hà nghĩ đến mấy con tôm đông lạnh để trong tủ lạnh mấy ngày rồi, để thêm một ngày nữa chắc cũng không sao, cô gật đầu đồng ý: “Được.”

Không đến trung tâm thương mại lớn nào ăn, mà xe của cô La chạy vào một con hẻm nhỏ, sau khi vòng vèo một hồi thì dừng lại trước cửa một quán lẩu nghi ngút khói.

Hai người ăn không được nhiều, đặt mua một suất ăn dành cho hai người trên điện thoại, đồ ăn khá nhiều, hoa quả, nước uống và cơm đều đầy đủ.

Cô La vừa uống xong cốc Coca đá của mình, Kỷ Hà liền đẩy cốc chưa uống của mình qua: “Cô La, cô uống luôn cốc này đi.”

“Cô không uống à?”

Kỷ Hà lắc đầu: “Tôi không thích uống mấy thứ này lắm.”

Thực ra là cô sợ béo, tuần sau là đến đám cưới rồi, nếu béo lên, mặc không vừa váy cưới thì sẽ thành trò cười cho thiên hạ mất.

Cô La vừa ăn vừa buồn bã, hai mắt rưng rưng nước mắt: “Tôi không muốn làm chủ nhiệm lớp này thêm ngày nào nữa, bọn chúng cứ bắt nạt tôi, không nghe lời, ỷ vào nhà có tiền có thế...”

Kỷ Hà rất ít khi an ủi người khác, cũng không hiểu cách an ủi, cô đưa cho cô La một tờ khăn giấy, im lặng làm người lắng nghe.

“Đúng rồi, cô Kỷ, cô và thầy Thẩm thật sự không có gì với nhau sao?”

Kỷ Hà: “...”

Người giây trước còn khóc lóc thảm thiết, giây sau suy nghĩ đã nhảy vọt như vậy rồi.

“Thật sự không có gì, anh ấy chỉ ở cùng khu chung cư với tôi thôi.”

Cô La gật đầu vẻ suy tư, lại hỏi: “Vậy chắc cô không độc thân đâu nhỉ?”

Người phụ nữ xinh đẹp tính cách lại tốt như vậy chắc chắn rất được săn đón, nghe các giáo viên khác nói, thầy Tôn dạy thể dục lớp 7 cũng rất thích Kỷ Hà.

Kỷ Hà khựng lại, cô thật sự không biết nên trả lời câu hỏi này như thế nào.

Lục Tầm Chi là người rất kín tiếng, kể cả thời đi học, cơ bản không có mấy ai biết Lục Chính Diễn là ông nội của anh, trong mắt người khác, anh chẳng qua chỉ là một cậu ấm đẹp trai, sang chảnh mà thôi.

Còn tại sao hồi cấp ba Kỷ Hà lại biết, hoàn toàn là do tình cờ biết được.

Cô cảm thấy chuyện mình sẽ kết hôn với Lục Tầm Chi, tốt hơn hết không nên rêu rao quá nhiều.

Vừa mở miệng định trả lời thì một giọng nói quen thuộc đột nhiên cắt ngang cô.

“Đây chẳng phải là cô La sao? Ồ, cô Kỷ cũng ở đây à.”

Cô La mở to mắt, kinh ngạc nói: “Thầy Chung, thầy Thẩm, trùng hợp quá.”

Kỷ Hà ngẩng đầu lên nhìn, gật đầu mỉm cười với hai đồng nghiệp nam.

Thẩm Kỳ đẩy kính mắt, nhìn Kỷ Hà cười nói: “Hai cô ăn xong chưa? Nếu không ngại thì ghép chung một bàn nhé?”

Cô La vội vàng gật đầu: “Đương nhiên là không ngại rồi, nhưng mà đồ ăn chắc không đủ, hai người có thể gọi thêm.”

Bàn này là bàn bốn người, vốn dĩ Kỷ Hà và cô La mỗi người ngồi một chiếc ghế dài, thầy Chung ngồi phịch xuống cạnh cô La, vẫy tay gọi nhân viên phục vụ thêm đồ ăn.

Thẩm Kỳ đành phải ngồi bên cạnh Kỷ Hà, Kỷ Hà dịch sang bên cạnh, nhường cho anh ta một chỗ rộng rãi.

Ăn xong phần thịt dê vừa gọi thêm, thầy Chung tấm tắc khen ngợi: “Quán này đúng là ngon thật, Thẩm Kỳ, lần sau đi liên hoan có thể đến đây.”

Cô La bày tỏ sự đồng tình: “Giá cả cũng không đắt, lại còn được tặng thêm nhiều món ăn kèm nữa.”

Thẩm Kỳ quay đầu nhìn Kỷ Hà đang uống nước: “Cô Kỷ thấy thế nào, hương vị có được không?”

Lúc này điện thoại của Kỷ Hà vang lên.

Kỷ Hà đặt cốc nước xuống, vừa lấy điện thoại vừa nói: “Tôi cũng thấy khá ngon.”

Là điện thoại của Lục Tầm Chi.

Cô lập tức giãn mày, đứng dậy đi ra ngoài: “Tôi ra ngoài nghe điện thoại một lát.”

Kỷ Hà chỉ mặc một chiếc áo dài tay mỏng manh, Thẩm Kỳ vội nói: “Cô Kỷ, ngoài kia lạnh lắm—”

Chưa nói xong người đã không còn trong quán nữa, anh ta nhìn sang bên cạnh, cầm lấy áo khoác của Kỷ Hà đi ra ngoài.

[ĐỀ CỬ TRUYỆN ĐỂ MÌNH CÓ ĐỘNG LỰC DỊCH TIẾP NHÉ]