Cô mím môi, cố gắng nở một nụ cười thoải mái: “Thôi khỏi, phiền anh quá, anh về nói với cô một tiếng, em quen đi tàu điện ngầm rồi. Anh cũng biết đấy, Bắc Kinh chỗ nào mà chẳng tắc đường, tàu điện ngầm tiện hơn nhiều, tan làm đạp xe đạp công cộng về là được.”
Lục Tầm Chi cười: “Mệnh lệnh này chỉ có thể chấp hành, người vi phạm sẽ không có nhà để về, cô Kỷ cứ nhận lấy lòng tốt của cụ lão đi.”
Kỷ Hà phì cười, lần này là cười từ tận đáy lòng, thật sự bị câu nói của Lục Tầm Chi chọc cười.
“Cô nhỏ có biết mới tuổi này mà anh đã nói cô ấy là bà lão rồi không?”
Lục Tầm Chi quay người lại, nói: “Sao có thể không biết được, em đoán xem cô nhỏ nói gì với tôi?”
Kỷ Hà cũng không khách sáo nữa, bước theo anh lên xe: “Nói gì vậy?”
“Đánh chết cháu.” Anh nói câu này bằng giọng Bắc Kinh chính gốc.
Kỷ Hà cụp mắt xuống, khóe mắt đuôi mày đều là ý cười.
Vừa đến giờ tan làm, xe của Lục Tầm Chi đúng giờ xuất hiện ở cổng trường, sáng nay Kỷ Hà nói xe của anh quá nổi bật, hỏi chiều nay đến có thể đừng đỗ ở cổng trường được không, dịch sang bên cạnh một chút.
Thế là, chiều nay anh đổi sang chiếc “xe bình dân” kín đáo nhất trong gara, loại mà để ngoài đường cũng chẳng ai thèm liếc mắt nhìn.
Kỷ Hà bước ra khỏi cổng trường dưới ánh hoàng hôn, chào tạm biệt đồng nghiệp, cô nhìn quanh một lúc, không thấy chiếc xe Lục Tầm Chi lái sáng nay, trong lòng thật sự kinh ngạc vì anh lại nghe lời đến mức đỗ xe sang bên cạnh.
Cô lấy điện thoại ra mở WeChat, hai tin nhắn trên cùng vẫn tin nhắn báo đã đến của Lục Tầm Chi, cô trả lời một câu sắp đến rồi.
Vừa đi vừa gõ chữ trên bàn phím điện thoại.
-- Anh ở chỗ em nói sáng nay chứ? Em đến ngay đây.
Lục Tầm Chi đứng im không nhúc nhích, nhìn cô gái cúi đầu đi qua trước xe anh.
Điện thoại rung lên, anh liếc mắt nhìn, sau đó mở cửa xe bước xuống, sải bước tới nắm lấy cánh tay thon thả của Kỷ Hà kéo ngược trở lại.
Kỷ Hà có khứu giác khá nhạy bén, có thể ngửi mùi nhận ra người, mùi hương lạnh lẽo vừa đến gần cô đã biết là ai rồi.
Cô ngoan ngoãn để anh nắm tay kéo đi, đi được hai bước thì không nhịn được nói: “Em không biết anh đổi xe, nên không để ý anh đang ở trong xe đó.”
Lục Tầm Chi cảm thấy cô gái này bề ngoài trông dịu dàng ôn hòa, nhưng thực chất trong lòng lại ranh mãnh, rõ ràng lúc nhắn tin cho anh đã nhìn thấy anh rồi.
Anh mở cửa ghế phụ nhét cô vào trong, cười nói với vẻ dễ tính: “Được rồi, lỗi của tôi, không nói trước với cô Kỷ một tiếng.”
Kỷ Hà mím môi, cười mà không nói.
Lục Tầm Chi dẫn cô đến khu Đông Thành ăn tối, là một quán ăn tư nhân.
Ông chủ là bạn của Lục Tầm Chi, hôm nay vừa đúng không có ở đó, món nổi tiếng của quán là món Quảng Đông, hương vị thanh đạm, lúc gọi món anh còn đặc biệt dặn nhà bếp chuẩn bị cho cô một phần ớt.
“Ớt này là do đầu bếp tự tay băm đấy, thử xem, nếu thích thì mang theo hai lọ về.”
Kỷ Hà gắp một ít cho vào miệng, là vị cay vừa phải, mặn mà, rất hợp khẩu vị của cô.
Cô thấy Lục Tầm Chi nhìn mình chằm chằm, bưng bát ớt nhỏ đó đặt trước mặt anh: “Anh muốn thử không?”
Không nằm ngoài dự đoán, Lục Tầm Chi mặt mày tối sầm, không hề khách sáo đẩy bát ớt về chỗ cũ.
Quả nhiên cô gái này ranh mãnh lắm.
Trên đường về, Kỷ Hà tò mò hỏi Lục Tầm Chi có bận không, sợ vì phải đến đón cô mà làm lỡ việc của anh.
Lục Tầm Chi xoay vô lăng, xe chạy về phía Phong Đài, nhếch môi đáp: “Tôi ấy mà, chỉ là một kẻ rảnh rỗi thôi.”
Câu này cũng không phải nói dối, ở Bắc Kinh anh thật sự không có việc gì cố định để làm, hồi đại học đã cùng bạn bè thành lập một studio ở Mỹ, làm về trí tuệ nhân tạo, sau khi studio ổn định thì anh bắt đầu làm ông chủ thảnh thơi đi du lịch khắp nơi.
Sau đó về nước, góp vốn vào vài công ty có triển vọng tốt, biến thành cổ đông lớn, chỉ riêng tiền lãi hàng tháng của một công ty công nghệ chảy vào tài khoản của anh cũng đủ để sống cả đời rồi.
Cho dù không đầu tư mấy thứ này, anh cũng chẳng thiếu gì, chẳng qua đã đồng ý với ông nội là nếu ở nhà, không làm chính trị thì phải kinh doanh cho tốt.
Anh quen tự do tự tại rồi, không thích bị danh lợi trói buộc.
[ĐỀ CỬ TRUYỆN ĐỂ MÌNH CÓ ĐỘNG LỰC DỊCH TIẾP NHÉ]