Chương 30: Vợ tôi tìm, cần lai lịch gì?

Chương 30: Tôi đến tìm vợ thì cần gì lý do?

Vừa về đến nhà chưa được bao lâu, Kỷ Hà đã nhận được điện thoại của bà Tùy, dì nhỏ cũng ở đó, vừa kết nối đã tra hỏi cô về chuyện tối nay.

“Không bắt nạt con đó chứ?” Bà Tùy hỏi.

Dì nhỏ “chậc” một tiếng: “Chị ơi, chị nói khó nghe quá đấy.”

Kỷ Hà đột nhiên nhớ đến ánh mắt của chị dâu Lục Tầm Chi, vội lắc đầu, đợi đến khi đầu dây bên kia im lặng mới chen vào: “Gia đình anh ấy rất dễ gần, mẹ, dì, hai người yên tâm đi.”

Dì nhỏ lập tức đắc ý: “Đúng không, gia đình có quyền có thế làm sao có thể làm khó một cô gái nhỏ chứ. Chị không nghe cô nhỏ nhà họ Lục nói sao, bà ngoại của Lục Tầm Chi rất thích Kỷ Hà nhà mình, luôn miệng khen thôi.”

Bà Tùy nhíu mày, hỏi: “Vậy bố cậu ấy, ông cụ nhà cậu ấy thì sao?”

Thái độ thế nào ư? Kỷ Hà nghĩ ngợi một chút, tối nay cô thật sự không nói chuyện với bố Lục, nhưng lúc sắp đi ông cụ Lục có hỏi cô vài câu, còn nhắc đến cục trưởng Kỷ với cô.

Cô thận trọng trả lời: “Đều rất tốt ạ.”

“Vậy thì được rồi” Bà Tùy nói: “Con soạn giáo án đi, ngày mai về nhà ăn cơm, bố con không tăng ca.”

Nói xong liền cúp máy, không cho cô cơ hội tìm lý do từ chối.

Kỷ Hà thở dài, mỗi lần nói chuyện điện thoại với bà Tùy đều như vậy, bà ấy chỉ nghe những gì mình muốn nghe.

Đại Bạch đang nằm ngửa bụng trên ghế treo nghe thấy tiếng thở dài của chủ nhân, uể oải nhảy xuống đất, duỗi dài hai tay nhỏ bé làm động tác giãn cơ đẹp mắt, rồi mới đi tới cọ cọ chân cô.

“Meo~”

Kỷ Hà vừa bật máy tính vừa bế Đại Bạch lên đặt trên đùi, nhanh chóng bước vào trạng thái làm việc.



Sáng sớm thứ hai, sau khi làm xong những việc cần làm buổi sáng như thường lệ, Kỷ Hà xách bữa sáng ra khỏi cửa đi làm.

Ra khỏi cửa tòa nhà thì gặp phải Thẩm Kỳ, giáo viên dạy lịch sử lớp 8 ở trường Kinh Nhất, một thầy giáo có ngoại hình thư sinh nho nhã, năm ngoái mới chuyển đến trường Kinh Nhất, tình cờ lại ở cùng khu chung cư với cô.

Kỷ Hà nhớ có lần mình dậy muộn, vội vàng ra khỏi cửa gặp phải Thẩm Kỳ cũng dậy muộn, lại vừa hay anh ta có xe nên cô liền đi nhờ, không ngờ lại bị các giáo viên khác nhìn thấy, từ đó về sau cô và Thẩm Kỳ không ít lần bị trêu chọc.

Giải thích mấy lần cũng vô dụng, dù sao thân chính chẳng sợ bóng nghiêng, cô và Thẩm Kỳ cũng lười giải thích thêm.

Thẩm Kỳ đi chậm lại, đợi Kỷ Hà đi tới: “Cô Kỷ, hôm nay đi muộn vậy, bình thường giờ này tôi ra khỏi cửa đã không thấy cô đâu rồi.”

Kỷ Hà vừa đi vừa nói: “Tối qua soạn giáo án hơi muộn, đúng rồi, có phải hôm nay thầy Thẩm có dạy lớp 3 không, phiền thầy tan học bảo La Y Đình đến văn phòng tìm tôi, có việc cần nói với em ấy.”

“Được, hôm nay có muốn đi xe tôi không?”

“Thôi khỏi” Kỷ Hà mỉm cười: “Tôi sợ rồi, vẫn nên đi tàu điện ngầm thì hơn, không tắc đường, lại còn nhanh.”

Thẩm Kỳ cũng cười: “Mấy thầy cô kia rảnh rỗi sinh nông nổi, cứ thích lấy mấy chuyện này ra làm trò đùa, cô càng để tâm thì họ càng cho rằng chúng ta có gì đó, tôi nói đúng không?”

Kỷ Hà đáp lại một tiếng “đúng”, nhưng vẫn từ chối đi nhờ xe anh ta đến trường.

Hai người đi đến cổng khu chung cư, xe của Thẩm Kỳ đỗ bên đường, anh ta vẫn không từ bỏ ý định, lại hỏi thêm lần nữa: “Thật sự không đi à?”

Kỷ Hà mỉm cười lắc đầu, nói một cách khéo léo: “Gặp nhau ở trường.”

Vừa dứt lời, Kỷ Hà liếc mắt thấy một bóng dáng cao ráo, cô ngẩn người, vội quay đầu nhìn lại, quả nhiên là Lục Tầm Chi.

Lúc này anh đang lười biếng dựa vào cửa xe, hai tay khoanh trước ngực, hơi nheo mắt nhìn về phía này, sau khi bốn mắt chạm nhau, anh chậm rãi đi tới.

Kỷ Hà giả vờ bình tĩnh, quay đầu chào tạm biệt Thẩm Kỳ, sau đó đi về phía Lục Tầm Chi đang đi tới.

Đêm qua trời trở lạnh, cô khoác thêm một chiếc áo vest màu trắng gạo bên ngoài bộ đồ công sở thường ngày, tóc dùng kẹp tóc kẹp tùy ý, cả người toát lên vẻ dịu dàng sạch sẽ.

Thẩm Kỳ không rời đi ngay, ánh mắt nhìn thẳng vào người đàn ông cao lớn đứng trước mặt Kỷ Hà.

Kỷ Hà hơi ngẩng mặt lên, cười hỏi: “Sao anh lại đến đây?”

Lục Tầm Chi giơ chùm chìa khóa xe đang cầm trên tay: “Cô nói để chúng ta vun đắp tình cảm, sáng sớm đã ra lệnh, bảo khoảng thời gian này tôi phải đưa đón em đi làm.”

Vừa nói, Lục Tầm Chi vừa lơ đãng nhìn qua đỉnh đầu Kỷ Hà, đôi mắt đen sâu thẳm lạnh lùng dừng lại trên người Thẩm Kỳ một thoáng.

Kỷ Hà hiểu ra, tuy đã tự nhủ đừng nên kỳ vọng quá nhiều vào "cuộc hôn nhân" sắp tới, nhưng lúc này nghe thấy hóa ra Lục Tầm Chi là bị ép đến, trong lòng vẫn không kìm được sự chua xót, cảm giác bức bối khiến người ta rất muốn trốn chạy.

[ĐỀ CỬ TRUYỆN ĐỂ MÌNH CÓ ĐỘNG LỰC DỊCH TIẾP NHÉ]