Cô theo bản năng quay đầu lại, hai người lập tức gần sát nhau, hơi thở mát lạnh của Lục Tầm Chi phả vào má cô.
Nhịp tim đột nhiên chậm lại một nhịp, đây là lần đầu tiên ở khoảng cách gần như vậy.
Hai má Kỷ Hà nóng bừng, hơi nóng lan đến tận mang tai, cô nhìn khuôn mặt trẻ trung tuấn tú của Lục Tầm Chi, ánh mắt như bị mê hoặc, dán chặt vào khuôn mặt anh.
Khóe môi Lục Tầm Chi nở nụ cười, cũng không né tránh, mặc kệ cô nhìn chằm chằm.
Tuy rằng mọi người đều đang cúi đầu tập trung ăn cơm, nhưng Hoắc Thư Mạn ngồi bên cạnh Kỷ Hà vẫn chú ý đến bầu không khí mập mờ giữa hai người này.
Cô ấy liếc nhìn ông cụ ngồi ở vị trí chủ tọa, sau đó lặng lẽ vỗ vào chân Kỷ Hà.
Kỷ Hà bừng tỉnh, chạm phải ánh mắt nửa cười nửa không của Lục Tầm Chi, không cần suy nghĩ liền quay đầu lại, nhanh chóng quan sát mọi người trên bàn ăn, thấy bọn họ đều như không để ý mới thở phào nhẹ nhõm.
Quả nhiên, sắc đẹp dễ khiến người ta mê muội.
Cô dùng đũa chung gắp cho Hoắc Thư Mạn một miếng cá không xương, nhỏ giọng nói: “Thư Mạn, cảm ơn em.”
Hoắc Thư Mạn nháy mắt với cô, cười rạng rỡ ăn miếng cá mà chị dâu tương lai gắp cho.
Kỷ Hà mỉm cười không thành tiếng, đặt đũa chung xuống, vừa ngẩng đầu lên, không ngờ lại chạm phải ánh mắt của Lê Dĩnh, vợ của Lục Diên Chi ngồi đối diện. Sự lạnh lùng kiêu ngạo trong đôi mắt phượng đặc trưng phương Đông kia khiến cô hơi chùng xuống.
Trong đôi mắt đó còn ẩn chứa những điều khó hiểu...
Cô nắm chặt đôi đũa, nhìn thẳng vào đối phương, không kiêu ngạo cũng không tự ti mà mỉm cười nhàn nhạt.
Sau đó cúi đầu xuống, thầm thở phào nhẹ nhõm, có chút ngẩn ngơ nhìn chằm chằm vào bát cơm.
Đôi khi cô thật sự không thích bản thân lúc nào cũng nhạy cảm như vậy.
Người ta thường nói, người ngốc có phúc của người ngốc, cô nên giả ngu giả ngơ, coi như không nhìn thấy gì mới phải.
Trong lúc Kỷ Hà đang tự điều chỉnh cảm xúc, trên lưng ghế bỗng có một cánh tay rắn chắc đặt lên, cố ý cọ qua lưng cô, khiến người ta không thể lờ đi.
Cô hơi nghiêng đầu, dùng ánh mắt để hỏi.
Lục Tầm Chi hất cằm về phía bát cơm trống không của mình, hạ thấp giọng nói với vẻ lưu manh: “Gắp cho con bé mà không gắp cho tôi à?”
“Tôi cũng muốn, cảm ơn.” Anh nói với vẻ mặt dày.
Kỷ Hà nóng mặt, lập tức gắp cho anh một miếng thịt tôm.
Chỉ là một việc nho nhỏ, nhưng những cảm xúc không tốt trong lòng cô không hiểu sao lại biến mất.
Hoắc Thư Mạn không kịp nói với Kỷ Hà biết anh trai cô ấy không ăn tôm, từ nhỏ đã vậy rồi, mắc bệnh công tử bột, không thích ăn mấy thứ có mùi tanh này.
Nhưng kết quả lại nằm ngoài dự đoán, Lục Tầm Chi thế mà lại ăn, mặt không đổi sắc, Hoắc Thư Mạn ở bên cạnh nhìn mà kinh ngạc không thôi.
•
Rời khỏi nhà họ Lục đã là mười giờ tối.
Ngồi trong xe, Kỷ Hà thả lỏng cơ thể căng thẳng cả buổi tối, dựa trán vào cửa kính.
Người đi đường trên phố vội vã, đêm nay nổi gió, lá rụng bay đầy trời, báo hiệu sắp mưa.
Cô thầm nghĩ cửa ải này rốt cuộc là đã qua hay chưa qua đây.
Cứ thế suy nghĩ cả đoạn đường.
Đến cổng khu chung cư, Kỷ Hà chúc ngủ ngon rồi xuống xe, đóng cửa xe lại định đi thì cửa sổ xe bỗng hạ xuống, cô cúi người nhìn vào trong.
“Sao vậy?” Cô khó hiểu hỏi.
Lục Tầm Chi đặt một tay trên vô lăng, hơi nghiêng người, ánh sáng lúc sáng lúc tối chiếu lên người anh, bóng tối khiến ngũ quan càng thêm nổi bật và sắc nét.
Kỷ Hà đột nhiên không hiểu, người đàn ông có ngoại hình, học thức, gia thế đều xuất sắc như vậy, rốt cuộc tại sao lại chọn kết hôn với cô?
“Chị dâu tính tình vốn vậy đấy, em đừng để ý đến chị ta, còn những người khác thì…” Lục Tầm Chi cười nhạt: “Bản tính ít nói, không có ý gì khác đâu.”
Vài câu nói của anh, bất ngờ chạm vào nơi mềm yếu nhất trong trái tim Kỷ Hà.
Thì ra Lục Tầm Chi trông có vẻ lạnh nhạt, thờ ơ với mọi chuyện lại để ý đến cảm xúc của cô.
Cô cong mắt cười, ánh mắt sáng lấp lánh: “Ừm. Vậy ngủ ngon nhé, anh lái xe chậm thôi, chú ý an toàn.”
Lục Tầm Chi gật đầu, khởi động xe, nhưng không lập tức đóng cửa sổ, lái xe đi xa rồi mới đóng.