Chương 28: “Có thể nắm tay xem tôi có run không”

Cô trả bát canh cho người giúp việc đứng bên cạnh, hai má đã sớm nóng bừng như sắp bốc cháy.

Nhiều ánh mắt nhìn chằm chằm như vậy, cô không uống hết cũng phải uống hết.

Hoắc Thư Mạn ranh mãnh ghé sát vào tai Kỷ Hà: “Chị dâu, nghe nói uống cái này dễ thụ thai lắm.”

Cô ấy chỉ là nói đùa, vị thuốc trong canh này được đặc biệt đào từ miền Nam ra, chỉ để bổ máu ích khí thôi, uống vào tốt cho cơ thể phụ nữ.

Kỷ Hà kiểm soát biểu cảm trên mặt, có một người mẹ thích uống canh như bà Tùy, sao cô có thể không biết tác dụng của bát canh này chứ, nhưng nghe Hoắc Thư Mạn nói vậy, cô vẫn đỏ mặt, len lén liếc nhìn Lục Tầm Chi.

Anh đang cúi đầu, tay bóc một quả quýt, vẻ mặt khó đoán.

Lục Tầm Chi đột nhiên đứng dậy, cầm hai quả quýt ném về phía hai chị em nhà họ Hoắc, ném rất chuẩn, người nhận cũng vững vàng bắt lấy.

Tiếp đó, Lục Tầm Chi bước tới, mùi hương tuyết tùng lạnh lẽo đến gần Kỷ Hà.

Cô ngước mắt lên, nhìn vào đôi mắt đen như đầm sâu kia.

Ngay khi Kỷ Hà tưởng Lục Tầm Chi muốn nói gì đó với cô thì trong tay cô bỗng bị nhét vào một thứ gì đó mát lạnh mềm mại.

Cô cúi đầu nhìn, thì ra là quả quýt đã bóc vỏ.

Ngay sau đó, đầu cô được xoa xoa vài cái.

Giọng nói nhẹ nhàng của Lục Tầm Chi vang lên: “Chơi với bọn họ một lát đi, tôi vào phòng sách.”

Kỷ Hà hơi ngẩn người, vị ngọt trong lòng lặng lẽ lan tỏa.

“Anh thiên vị ghê, chỉ bóc cho chị dâu mà không bóc cho bọn em!” Hoắc Thư Mạn lớn tiếng kêu la, trên mặt không hề có chút khó chịu nào: “Hôn lễ còn chưa tổ chức mà đã thể hiện sự thiên vị rõ ràng như vậy rồi sao?”

Lục Tầm Chi liếc nhìn Hoắc Thư Mạn một cái, sau đó chỉ để lại cho cô ấy một bóng lưng.

Hoắc Thư Mạn giả vờ khoa trương ôm chặt lấy cánh tay, nói với vẻ đáng thương: “Chị dâu, anh ấy hung dữ với em.”

Chắc là vừa rồi lừa Kỷ Hà nói bát canh kia dễ thụ thai bị anh trai cô ấy nghe thấy, đây là đang cảnh cáo cô ấy đừng nói bậy nữa.

Kỷ Hà mỉm cười, tách quả quýt thành ba phần đưa cho hai anh em nhà họ Hoắc, phần còn lại để trong tay mình, không nỡ ăn.

Mẹ Lục và cô Lục đang trò chuyện nghe thấy động tĩnh của đám trẻ, đồng loạt nhìn sang.

Kỷ Hà vô tình chạm phải ánh mắt lạnh nhạt của mẹ Lục, lập tức kìm nén khóe môi đang nhếch lên, giống như Hoắc Kính Hàng, ngồi nghiêm chỉnh lại.

Đến lúc sắp ăn cơm, Lục Tầm Chi đẩy ông cụ Lục ngồi xe lăn ra khỏi thư phòng, người đàn ông trung niên đứng bên cạnh chính là bố Lục, người nắm giữ chức vụ cao lâu năm, mang khí chất uy nghiêm, vô cớ tạo ra một bầu không khí ngột ngạt nặng nề.

Ngay cả hai chị em nhà họ Hoắc vừa rồi còn đang ồn ào, vừa nhìn thấy bố Lục, lập tức trở nên ngoan ngoãn im lặng.

Kỷ Hà đứng dậy chào hỏi họ, lời nói và cử chỉ đều toát lên sự thoải mái đoan trang.

Hai vị trưởng bối đều khẽ gật đầu, cô thầm thở phào nhẹ nhõm, buông lỏng bàn tay đang nắm chặt, mồ hôi lạnh trong lòng bàn tay tản ra.

Gia đình nhà Lục Diên Chi cũng xuống lầu, anh cả Lục là người ôn hòa nho nhã, dắt con gái chủ động chào hỏi Kỷ Hà.

“Phỉ Phỉ, chào hỏi đi con.”

“Chào dì Kỷ ạ.” Lục Phỉ Phỉ năm nay sáu tuổi, xinh xắn đáng yêu, cười lên trông như thiên sứ nhỏ, đôi mắt giống như quả nho đen, vô cùng đáng yêu, ngay cả giọng nói cũng rất ngọt ngào.

Ánh mắt Kỷ Hà đầy dịu dàng, mỉm cười nói: “Chào con, Phỉ Phỉ.”

Lục Tầm Chi ngước mắt lên, nhìn Kỷ Hà một cái.

Kỷ Hà phát hiện, trong nhà này, chỉ có nhà họ Hoắc là nói nhiều hay cười, nếu không có cô Lục và Hoắc Thư Mạn điều chỉnh bầu không khí, quả thực chẳng khác gì ăn cơm với lãnh đạo cả.

“Không hợp khẩu vị à?”

Kỷ Hà đang chậm rãi nhai cơm, bên tai bỗng vang lên giọng nói trầm thấp của Lục Tầm Chi.

[ĐỀ CỬ TRUYỆN ĐỂ MÌNH CÓ ĐỘNG LỰC DỊCH TIẾP NHÉ]