Chương 27: “Có thể nắm tay xem tôi có run không”

Lục Tầm Chi đưa chìa khóa xe cho người giúp việc để họ lấy đồ ở cốp xe, lúc sờ thuốc lá trong túi thì lơ đãng liếc nhìn người bên cạnh, đôi mắt thường ngày ôn hòa dịu dàng lúc này nhíu lại thành một đường, anh vừa châm thuốc vừa nói: “Đến tận nơi rồi mà vẫn còn căng thẳng à?”

Kỷ Hà lập tức giãn ra: “Anh không hề căng thẳng sao?”

“Có gì mà phải căng thẳng, ngày nào cũng về đây, ngày nào cũng gặp những người này.”

“Lúc gặp bố mẹ em anh cũng không căng thẳng sao?” Kỷ Hà cúi đầu nhìn mũi giày của mình, hôm nay cô đi giày cao gót, đứng cạnh Lục Tầm Chi thì trông chênh lệch có vẻ ít hơn một chút.

Tuy Lục Tầm Chi không nhận ra tâm tư của cô gái nhà người ta, nhưng câu nói ra lại đúng ý Kỷ Hà.

“Ai gặp bố vợ mẹ vợ mà chẳng căng thẳng, tay tôi run cả buổi tối.”

Kỷ Hà đỏ mặt, mắt không tự chủ được cong lên: “Em không tin đâu.”

Lục Tầm Chi ngậm điếu thuốc, đưa tay ra trước mặt Kỷ Hà: “Vậy em nắm thử xem có run không?”

Trong nháy mắt tim Kỷ Hà đập thình thịch, nhìn bàn tay thon dài sạch sẽ với các khớp xương rõ ràng kia, phản ứng có chút chậm chạp, mãi đến khi bàn tay kia như thể mất kiên nhẫn mà lắc lư một chút, cô mới đưa tay mình qua.

“Logic của anh không đúng.” Cô mỉm cười trách cứ.

Tay anh rất to, khiến tay cô trông đặc biệt nhỏ.

Lần này không phải nắm tay đan vào nhau, ngay khi Kỷ Hà đưa tay qua, Lục Tầm Chi liền dùng cả bàn tay bao bọc lấy tay cô, ngón tay nhẹ nhàng xoa mu bàn tay cô.

Kỷ Hà cũng là lần đầu tiên thấy kiểu nắm tay này, rất kỳ lạ nhưng lại rất an toàn.

Trước khi Lục Tầm Chi vào cửa đã dập tắt điếu thuốc mới hút được vài hơi, giọng nói bị khói thuốc hun khàn: “Lát nữa cứ thoải mái là được.”

Kỷ Hà lắc đầu: “Sao được, em phải nghiêm chỉnh đàng hoàng.”

“Sợ à?”

“Ừm... khá sợ.”

Cũng rất thật thà.

Lục Tầm Chi khẽ nhướng mày, thản nhiên nói: “Không phải có tôi bảo vệ em sao.”

Kỷ Hà khẽ run lên, đã không còn phân biệt được nhịp tim đập nhanh lúc này có phải là do căng thẳng hay không.

Hai người nắm tay bước lên bậc thang, cửa đang mở, bên trong rất náo nhiệt, Kỷ Hà nghe thấy tiếng hai chị em nhà họ Hoắc đùa giỡn.

Vừa vào cửa, một người phụ nữ có vẻ ngoài ôn hòa đã ra đón, trước tiên gọi Lục Tầm Chi, sau đó nhìn Kỷ Hà với vẻ hiền từ, mỉm cười nói: “Cô Kỷ.”

Lục Tầm Chi đưa áo khoác vừa cởi cho người phụ nữ, rồi lại nắm lấy tay Kỷ Hà, giới thiệu: “Đây là dì Hoa, phụ trách mọi việc lớn nhỏ trong nhà.”

Kỷ Hà lễ phép ngoan ngoãn chào hỏi.

Vào phòng khách, cô chào hỏi tất cả mọi người đang ngồi, nhưng vẫn chưa thấy ông cụ Lục, bố Lục và ba người nhà Lục Diên Chi.

Cô Lục nói tối nay tất cả mọi người đều phải về ăn cơm, kể cả bố của Hoắc Thư Mạn cũng đến.

“Anh, em đưa chị dâu đi nhé.”

Hoắc Thư Mạn đi tới khoác tay Kỷ Hà đến ngồi trên ghế sofa, cười nói: “Ông ngoại và cậu đang ở phòng sách, anh Diên Chi và mọi người vẫn còn ở trên lầu.”

Hoắc Kính Hàng vừa nhìn thấy Kỷ Hà, cả người liền ngồi nghiêm chỉnh, cậu không tùy tiện như Hoắc Thư Mạn y, cậu luôn có sự kính trọng bẩm sinh với Kỷ Hà, ngoan ngoãn nói “Chào cô Kỷ ạ”.

Cô Lục trừng mắt nhìn Hoắc Kính Hàng: “Giờ thì biết ngoan rồi.”

Lúc này mẹ Lục từ trong bếp đi ra, mặc một bộ đồ màu trơn, nhưng không hề làm giảm đi khí chất tao nhã.

Kỷ Hà đứng dậy, mỉm cười chào: “Chào bác gái ạ.”

Lục Tầm Chi dựa người vào ghế sofa đơn một cách thoải mái, nhướng mắt lên, thản nhiên nhìn mẹ Lục.

Mẹ Lục gật đầu với Kỷ Hà, nói với Lục Tầm Chi: “Vào phòng sách.”

Sau đó dặn người giúp việc vào bếp bưng ra một bát canh đặc có nhiệt độ vừa phải.

Lục Tầm Chi đáp lại một cách lạnh nhạt, người vẫn ngồi im trên ghế sofa không nhúc nhích.

Dưới ánh mắt của mọi người trừ Lục Tầm Chi, Kỷ Hà khó khăn uống hết bát canh nhỏ này.

[ĐỀ CỬ TRUYỆN ĐỂ MÌNH CÓ ĐỘNG LỰC DỊCH TIẾP NHÉ]