Chương 26: “Có thể nắm tay xem tôi có run không”

Một tối trước khi đến nhà họ Lục gặp những người lớn tuổi khác, Kỷ Hà nhận được điện thoại của Lục Tầm Chi.

Bắt đầu là vài câu xã giao khách sáo, sau đó Lục Tầm Chi nói cô không cần chuẩn bị quà gặp mặt, trong cốp xe của anh có vài món quà bạn bè từ nước ngoài mang về, vừa đúng có loại trà mà ông cụ Lục và bố Lục thích uống.

Kỷ Hà vốn đang đau đầu không biết nên mang gì đến nhà họ Lục, cuộc điện thoại này của Lục Tầm Chi quả thật đã giải quyết được nỗi băn khoăn của cô, nhưng nghĩ đi nghĩ lại vẫn cảm thấy nên tự mình đi mua, dù sao đây cũng là tấm lòng của cô.

“Không cần đâu, chuẩn bị quà gặp mặt vốn là việc em nên làm.”

Lục Tầm Chi: “Đừng loay hoay nữa, lát nữa tôi mang cho bố em mấy hộp trà đó, số còn lại ngày mai đều mang đến nhà họ Lục.”

Giọng điệu của anh vốn đã lạnh nhạt, lúc này lại càng mang ý tứ không cho phép từ chối.

Kỷ Hà biết giãy giụa cũng vô ích, đành phải đồng ý.

Để cảm ơn Lục Tầm Chi, hôm sau cô đến trung tâm thương mại, chạy mấy cửa hàng mới chọn được một chiếc cà vạt phù hợp với Lục Tầm Chi.

Đây cũng coi như là món quà đầu tiên cô tặng cho Lục Tầm Chi.

Lúc đưa quà cho Lục Tầm Chi, Kỷ Hà không khỏi cảm thấy căng thẳng, dù sao giá của chiếc cà vạt này cũng không thể lọt vào mắt anh.

Cô khoanh hai tay, nghiêng mặt, cẩn thận quan sát sắc mặt của Lục Tầm Chi.

Lục Tầm Chi cũng không ngờ hôm nay lại nhận được quà, mở hộp quà ra, bên trong là một chiếc cà vạt màu đen được xếp ngay ngắn.

Nếu để Khúc Chi Nghi biết chuyện này, chắc chắn cô ấy sẽ chê bai Kỷ Hà, cậu chạy mấy tiếng đồng hồ trong trung tâm thương mại chỉ để chọn một chiếc cà vạt màu đen dễ phối đồ thôi á? Với con mắt này làm sao lúc trước mà để ý đến vị đại Phật Lục Tầm Chi thế?

Kỷ Hà ngẩng mặt lên, như thể nghe thấy tiếng chê bai của Chi Nghi.

Lục Tầm Chi không dành toàn bộ thời gian cho món quà Kỷ Hà tặng anh, chỉ liếc mắt một cái rồi đóng nắp hộp lại.

Kỷ Hà thấy anh cúi đầu cài dây an toàn, biểu cảm trên mặt nhàn nhạt, không nhìn ra được điều gì.

Cô mím môi, hỏi với giọng thiếu tự tin: “Thế nào, anh có thích không?”

Trong mắt Lục Tầm Chi dâng lên ý cười, quay đầu nhìn cô: “Ừm, sao lại nghĩ đến chuyện tặng quà cho tôi?”

Anh khởi động xe, bên tai là giọng nói trả lời của Kỷ Hà, nhỏ nhẹ êm ái, nghe mà trong lòng khoan khoái.

Kỷ Hà thật sự cảm thấy mình chẳng ra gì, vừa thấy Lục Tầm Chi cười, tim liền đập thình thịch, ngay cả giọng điệu nói chuyện cũng vô thức chậm lại.

Cả đoạn đường cô chỉ mải mê hồi tưởng nụ cười của Lục Tầm Chi, tâm trạng căng thẳng cả buổi tối thế mà chẳng biết từ lúc nào đã tan biến, đến tận cửa nhà họ Lục mới hoàn hồn.

Trước cánh cổng đồng sơn son thϊếp vàng, người gác cổng cung kính chào xe.

Cổng lớn mở ra, xe từ từ tiến vào.

Kỷ Hà nhìn sang bên cạnh, khu vực này thuộc khu biệt thự cao cấp phía Tây thành phố, xung quanh chỉ có vài căn biệt thự.

Cô thu hồi tầm mắt, nhìn chằm chằm vào căn biệt thự trước mặt, chút áp lực trong lòng lại dâng lên.

Trước khi đến, bà Tùy đã dặn dò cô qua điện thoại, nói sau khi ông cụ Lục nghỉ hưu đã bị đột quỵ một lần, đi lại bất tiện, phần lớn thời gian đều dựa vào gậy và xe lăn, tính cách không nghiêm khắc như vẻ bề ngoài, có lẽ sau khi trải qua cơn bạo bệnh nên mới trở nên ôn hòa hơn rất nhiều.

Còn bố Lục thì giống hệt ông cụ Lục thời trẻ, còn nghiêm nghị hơn cả cục trưởng Kỷ, ở đâu có ông ấy thì không khí luôn ngột ngạt vô cùng.

Lục Tầm Chi có một người anh trai - Lục Diên Chi, đi theo con đường giống những người lớn tuổi trong nhà, còn trẻ, chức vụ không cao, đã kết hôn và có một con gái, vợ đương nhiên cũng không phải người bình thường.

Những thông tin nội bộ này đều là dì nhỏ nghe ngóng được từ phía cô Lục.

[ĐỀ CỬ TRUYỆN ĐỂ MÌNH CÓ ĐỘNG LỰC DỊCH TIẾP NHÉ]