Hoắc Thư Mạn nhớ ra một chuyện, hỏi: “Chị dâu, anh trai em có nói với chị là sau khi hai người kết hôn phải ở trong nhà cũ nửa năm mới được chuyển ra ngoài không?”
Kỷ Hà gật đầu: “Anh ấy nói đó là quy định do tổ tiên nhà họ Lục đặt ra.”
Trong lòng cô cũng không phản đối lắm, hơn nữa cả nhà họ đều bận rộn với công việc, chắc là cũng không có nhiều cơ hội gặp mặt.
“Đúng vậy, em cũng là sau khi anh Diên Chi kết hôn mới biết được.” Hoắc Thư Mạn chống cằm, cười tinh nghịch: “Nhưng chị yên tâm, nhà cũ của nhà họ Lục rất lớn, chắc chắn chị và anh trai em sẽ ở riêng một tầng, bình thường chỉ cần gặp mặt mọi người lúc ăn cơm thôi.”
Kỷ Hà mỉm cười, bưng cà phê lên uống một ngụm, nhỏ giọng hỏi: “Thư Mạn, em có biết tại sao Tầm Chi lại đột nhiên đồng ý kết hôn với chị không?”
Đương nhiên cô cũng tự biết mình, không đến mức ngây thơ mà tin rằng mình có sức hút khiến Lục Tầm Chi chỉ sau vài lần gặp mặt đã phải lòng cô.
Tuy ngoài mặt Lục Tầm Chi có thử tiếp cận cô, nhưng sự lạnh nhạt xa cách trong mắt anh lại chẳng giảm đi chút nào.
Cô từng khao khát có một ngày mình được ở trong mắt Lục Tầm Chi, nhưng dù sao cũng phải thực hiện từng bước một, bởi chuyện này cũng khó mà một bước lên trời được.
Hoắc Thư Mạn nhướng mày, câu hỏi kiểu này không thể trả lời bừa được, nếu nói sai làm Lục Tầm Chi gặp rắc rối thì ngày mai cô ấy sẽ phải cuốn gói về Anh học mất.
Cô nhìn người phụ nữ có ngũ quan thanh tú dịu dàng trước mặt, đầu óc nhanh chóng xoay chuyển, cân nhắc xem nên nói thế nào cho phải.
Im lặng một lúc lâu, Kỷ Hà mới thấy Hoắc Thư Mạn nhíu chặt mày, chợt hối hận vì câu hỏi mình vừa đưa ra.
Cô đẩy chiếc bánh dứa Hong Kong trước mặt qua, dịu dàng nói: “Xin lỗi, có phải chị làm khó em rồi không, không trả lời cũng không sao đâu.”
Hoắc Thư Mạn chớp mắt, trong mắt tràn đầy ý cười chân thành, cô ấy đưa tay nắm lấy cổ tay thon thả của Kỷ Hà: “Chị dâu, em không thể vì muốn lấy lòng chị mà nói dối lừa gạt chị được, dù sao chị và anh trai em cũng mới quen biết không lâu, không có nền tảng tình cảm. Theo em thấy, chỉ là ý kiến cá nhân của em thôi nhé, anh ấy kết hôn với chị chắc chắn là đã suy nghĩ kỹ càng mới đưa ra quyết định, ừm... hai người rất xứng đôi.”
Nói xong liền nhanh chóng liếc nhìn sắc mặt Kỷ Hà, sợ câu nào đó của mình làm Kỷ Hà không vui.
Kỷ Hà không cảm thấy câu trả lời này có vấn đề gì, mím môi cười, tay kia đặt lên mu bàn tay Hoắc Thư Mạn: “Thư Mạn, cảm ơn em vì câu trả lời.”
Từ hồi Hoắc Thư Mạn học cấp ba đã cảm thấy với tính cách này của Lục Tầm Chi chắc chắn không lấy được vợ, hơn nữa còn hay kén cá chọn canh, lấy mấy năm nay làm ví dụ, tiểu thư khuê các si mê anh không ít, nhưng ngay cả tiểu thư nhà họ Từ với gia thế hiển hách mà anh cũng không vừa mắt.
Thấy Lục Tầm Chi chẳng mấy chốc sẽ ba mươi tuổi, cô em họ này không hiểu sao cũng bắt đầu sốt ruột, thỉnh thoảng lại gọi điện quấy rầy anh vài câu, không ngờ Kỷ Hà lại xuất hiện vào thời điểm thích hợp nhất, thật sự lọt vào mắt xanh của anh trai cô ấy.
Bây giờ điều cô ấy cần làm là phải nắm bắt thật tốt trái tim của chị dâu tương lai này, nói giúp anh trai cô ấy vài lời tốt đẹp.
“Chị dâu, chị cứ yên tâm một trăm phần trăm, anh trai em có đời tư trong sạch, là một dòng nước trong lành trong giới, không bao giờ a dua theo người khác, tuyệt đối không có sự tồn tại của bạch nguyệt quang hay bạn gái cũ gì đâu, sau khi kết hôn hai người cứ từ từ vun đắp tình cảm là được.”
Nghe vậy Kỷ Hà khẽ cười: “Được.”