Hoắc Thư Mạn trả lời tin nhắn của bạn trai xong, múc một thìa canh uống, ngẩng đầu lên liền nhận được ánh mắt của Lục Tầm Chi truyền đến từ bên kia bàn ăn.
Cô ấy le lưỡi, quay đầu, lặng lẽ nhìn Kỷ Hà xinh đẹp trắng trẻo, đột nhiên hiểu được tại sao mẹ mình lại cố chấp với Kỷ Hà như vậy.
Nào là tướng mạo tốt, bát tự hợp, rõ ràng mẹ cô ấy là người coi trọng ngoại hình thì có.
Ánh mắt của người bên cạnh quá mức mãnh liệt, Kỷ Hà muốn lờ đi cũng không được, cô đặt đũa xuống, nghiêng đầu, nhỏ giọng hỏi: “Thư Mạn, sao vậy?”
Hoắc Thư Mạn nhếch môi cười, đưa tay thân mật khoác lấy cánh tay Kỷ Hà: “Chị dâu, anh trai em vừa bảo em phải trò chuyện nhiều với chị.”
Kỷ Hà vẫn chưa quen với cách gọi “chị dâu”, hơn nữa còn có chút ngại ngùng, cô mím môi cười: “Vừa nãy?”
Hình như không thấy Lục Tầm Chi lại gần đây mà.
Hoắc Thư Mạn khoa trương kể lể: “Anh ấy dùng đôi mắt cực kỳ đáng sợ đó nói với em, nếu dám lạnh nhạt với chị thì sẽ đoạn tuyệt quan hệ anh em với em.”
Mắt Kỷ Hà cong thành hình lưỡi liềm, nhìn về phía Lục Tầm Chi, anh đang rót rượu cho cục trưởng Kỷ hiếm khi có dịp uống rượu.
Ngày cưới đã được ấn định, là do cô Lục trước khi đến đã đặc biệt tìm người xem.
Mùng tám đầu tháng sau là ngày lành tháng tốt.
Còn chưa đến một tháng nữa, dì của Kỷ Hà và cô Lục liên tục thề thốt rằng hôn lễ sẽ do chính tay họ lo liệu, bảo Lục Tầm Chi và Kỷ Hà yên tâm chờ đợi ngày cưới đến.
Kết thúc bữa ăn, Kỷ Thuật phụ trách đưa người nhà họ Kỷ về, Hoắc Thư Mạn phụ trách bên nhà họ Lục.
Lúc Lục Tầm Chi dìu cục trưởng Kỷ ra khỏi tứ hợp viện, cục trưởng Kỷ lè nhè nói mấy câu “Phải đối xử tốt với con gái nhà bác, thương nó nhiều vào”, nghe thấy vậy Kỷ Hà đi phía sau cay cay sống mũi.
Cô cúi đầu, nhanh chóng lau nước mắt nơi khóe mắt.
Ngẩng đầu lên, Lục Tầm Chi với vẻ mặt nghiêm nghị đang đứng trước mặt.
“Biết lái xe không?” Có lẽ vì uống rượu nên giọng anh có chút khàn khàn.
Kỷ Hà do dự gật đầu, một chùm chìa khóa xe được đặt vào lòng bàn tay cô, kèm theo đó là bàn tay to lớn khô ráo ấm áp kia, đầu ngón tay từ kẽ ngón tay cô luồn qua, lòng bàn tay chạm vào nhau, siết chặt lấy nhau.
Tim cô đập dữ dội.
Hai người cùng nhau ra khỏi cổng, mẹ Lục đứng bên cạnh xe nhìn họ.
Kỷ Hà theo bản năng muốn rút tay ra, bởi vì mẹ Lục cho người ta cảm giác giống như giáo viên tiếng Anh thời cấp ba của cô, trông rất có uy nghiêm.
Còn cô lúc này giống như học sinh bị giáo viên bắt gặp yêu sớm, mặt đỏ bừng, thầm kêu không ổn.
Kỷ Hà vừa giãy, Lục Tầm Chi lại càng không vừa ý, nắm chặt hơn.
Mẹ Lục nhìn cảnh này, vẫn bình thản như không có chuyện gì xảy ra: “Tiểu Kỷ.”
Kỷ Hà bước nhanh tới, kéo theo bước chân của Lục Tầm Chi cũng nhanh hơn.
“Bác gái.”
Mẹ Lục liếc nhìn Lục Tầm Chi, nói: “Hôm nào để Tầm Chi dẫn cháu đến nhà ăn cơm, gặp ông nội của Tầm Chi.”
Kỷ Hà ngoan ngoãn gật đầu, tiễn mẹ Lục lên xe.
Lục Tầm Chi chưa từng thử nắm tay người ngoài gia đình, càng chưa từng nắm tay ai, vừa rồi nhìn thấy Kỷ Hà đỏ hoe cả mắt, không biết sao lại có chút xúc động muốn nắm tay cô.
Ngoài việc tay rất mềm ra thì không có cảm giác gì khác.
Anh buông ra, xoa xoa thái dương: “Lên xe, đưa em đi gặp một người.”
Kỷ Hà tưởng là lái xe đi gặp ai đó, kết quả sau khi Lục Tầm Chi lên xe liền gọi video, đầu dây bên kia là một giọng nói già nua nhưng tràn đầy sức sống.
“Mùng tám tháng sau? Vậy bà sẽ về trước lúc đó.”
Lục Tầm Chi nói: “Bà ngoại, bây giờ cháu cho bà gặp cô ấy.”
Kỷ Hà đã chuẩn bị sẵn sàng từ lâu, điện thoại đưa đến tay, cô nhìn thấy bà cụ với đôi mắt hiền từ trên màn hình, mỉm cười nói: “Giáo sư Ninh, chào buổi tối ạ.”
Lục Tầm Chi dựa lưng vào ghế, nghe thấy lời chào hỏi này thì nhìn sang Kỷ Hà.
[ĐỀ CỬ TRUYỆN ĐỂ MÌNH CÓ ĐỘNG LỰC DỊCH TIẾP NHÉ]