Hôm nay là thứ sáu, Khúc Chi Nghi bỏ rơi bạn trai, hẹn Kỷ Hà đi dạo phố.
Tống Nghiêu đưa cho Chi Nghi một chiếc thẻ tín dụng không giới hạn, bảo cô ấy muốn mua gì cũng không cần xem giá.
“Cậu nói xem anh ấy có phải đang bao nuôi mình không?”
Kỷ Hà vừa nghe câu này, cà phê trong miệng suýt chút nữa phun ra ngoài: “Não cậu tưởng tượng hơi quá rồi đấy.”
Lúc hai người này mới quen nhau, Tống Nghiêu vẫn là một chàng trai trẻ làm vài công việc một ngày, ở ký túc xá cán bộ trường học, ăn món rẻ nhất trong căng tin, còn nhà Chi Nghi thì mở xưởng sản xuất đồ gỗ, sớm đã tự do về mặt tài chính rồi.
Dạo phố xong, họ ăn tối ở nhà hàng Pháp trên tầng thượng của trung tâm thương mại.
Ăn xong, Khúc Chi Nghi nói gần đây áp lực lớn muốn đi chơi, bèn dẫn Kỷ Hà đến một quán bar khá kín đáo, nghe nói không khí ở đó rất tốt.
Xuống taxi rồi còn phải đi vòng qua mấy con hẻm mới tìm được quán bar đó.
Đến cửa, bên trong đèn đỏ rượu xanh, tiếng nhạc làm tim đập thình thịch, mấy cô gái trẻ ăn mặc diêm dúa từ trong đó đi ra.
Kỷ Hà nhìn xung quanh, có chút không yên tâm, vội vàng kéo Chi Nghi đang hào hứng lại: “Hay là chúng ta về đi, cậu muốn nghe hát thì mình hát cho cậu nghe.”
Khúc Chi Nghi nhướng mày: “Thôi đi, cậu một năm mới đến đây một lần còn lo lắng cái này cái kia, hơn nữa ở đây rất an toàn, tuyệt đối không có bất kỳ nguy hiểm nào mà cậu tưởng tượng đâu.”
Kỷ Hà không muốn làm Chi Nghi mất hứng, nên không nói gì nữa, đi theo cô ấy xuyên qua đám đông ồn ào đến thẳng quầy bar, đoạn đường ngắn này Kỷ Hà gần như ù tai.
“Hai ly Mojito.”
Vừa gọi rượu xong chưa được bao lâu, đã có hai người đàn ông bưng rượu đến bắt chuyện, nhìn cũng đẹp trai đấy, nhưng trông có vẻ ngản ngớn, không nghiêm túc.
Khúc Chi Nghi nhìn Kỷ Hà một cái, ý nói cậu thấy thế nào?
Kỷ Hà mím môi, Khúc Chi Nghi hiểu ý, liền ôm lấy cô, còn hôn lên má Kỷ Hà, nói với hai người đàn ông kia: “Anh bạn, xin lỗi nhé, hai chúng tôi là một đôi.”
Sắc mặt của hai người đàn ông trở nên đặc biệt phức tạp, không giữ được phong độ lịch sự, không chào hỏi gì đã bỏ đi.
Khúc Chi Nghi hừ lạnh: “Cái vẻ mặt gì vậy, nhìn dáng vẻ chưa thấy việc đời bao giờ của họ kìa, lát nữa chị đây sẽ tìm cho cậu người khác.”
Kỷ Hà cười cười, rồi nghiêm túc cảnh cáo: “Mình chỉ đi cùng cậu để giải tỏa tâm trạng thôi, những chuyện khác thì miễn bàn.”
“Khúc Chi Nghi?” Một giọng nói the thé chen vào ngay lúc này.
Kỷ Hà nhìn theo tiếng nói, là một người phụ nữ xinh đẹp trang điểm tinh xảo, ngón tay thon dài kẹp một điếu thuốc, dáng vẻ yêu kiều quyến rũ.
Khi Khúc Chi Nghi nhìn thấy đối phương cũng cảm thấy kinh ngạc, người này từng là đồng nghiệp của cô ấy ở một khách sạn hạng sao nào đó tại Bắc Kinh.
“Lộ Mễ, lâu rồi không gặp.”
Sau đó, Lộ Mễ mời họ lên tầng năm, ở đó có một quán rượu tư nhân, bên trong rộng rãi và được trang trí sang trọng, phát nhạc nhẹ nhàng, vài người ăn mặc chỉnh tề đang uống rượu ở quầy bar, trông giống như một buổi tiệc rượu nhỏ, trong phòng còn có bàn bi-a và bàn chơi bài để giải trí.
Lộ Mễ nói những người đến đây đều là công tử tiểu thư giàu có, cũng không phải người tốt lành gì, chỉ cần không quá phô trương thì sẽ không ai chú ý đến họ.
Sau khi Kỷ Hà vào liền nghĩ có khi nào sẽ gặp Lục Tầm Chi ở đây không.
Trong lúc đó, Tống Nghiêu có gọi điện đến, nhưng Khúc Chi Nghi đang chơi bài không tiện nghe máy, liền bảo Kỷ Hà nghe.
Kỷ Hà đành phải bịa ra một lời nói dối, nói Chi Nghi đang ở trong nhà vệ sinh nhà cô ấy.
Người đàn ông ở đầu dây bên kia cười: “Ừ, bảo cô ấy uống ít thôi, cả hai người luôn, xong rồi nhắn tin cho tôi đến đón.”
Quả nhiên cô không hợp với việc nói dối.
[ĐỀ CỬ TRUYỆN ĐỂ MÌNH CÓ ĐỘNG LỰC DỊCH TIẾP NHÉ]