Trong lúc trò chuyện, Kỷ Hà rời bàn đi vệ sinh, thực ra là muốn đi thanh toán, nhưng nhân viên phục vụ nói đã có người trả rồi, cô nghĩ chắc là Tống Nghiêu nên hỏi một câu.
Nhân viên phục vụ mỉm cười nói: “Là anh Lục.”
“Anh Lục?” Kỷ Hà hơi nhíu mày, nhất thời không phản ứng kịp anh Lục là ai.
“Đúng vậy.” Nhân viên phục vụ hướng lòng bàn tay về phía sau lưng Kỷ Hà.
Kỷ Hà quay đầu lại, liếc mắt nhìn thấy Lục Tầm Chi.
Tường đỏ ngói đen, cửa sổ của phòng riêng phía bên trái đang mở toang, bên trong có hai nam một nữ đang ngồi, trong đó người đàn ông nổi bật ngồi một mình một bên, vẻ mặt hờ hững lắng nghe hai người đối diện nói chuyện.
Ánh đèn ấm áp chiếu lên đường nét góc cạnh rõ ràng của Lục Tầm Chi, tim Kỷ Hà khẽ rung động, suýt chút nữa đã nhấc chân bước tới.
Cô nhanh chóng giữ vững tinh thần, đi sang một bên, lấy điện thoại ra nhắn tin cho Lục Tầm Chi.
——Anh Lục, nghe nhân viên phục vụ nói là anh đã trả tiền cho tôi. Có thể cho tôi xin số tài khoản, tôi sẽ chuyển tiền lại cho anh được không.
Sau khi gửi tin nhắn, Kỷ Hà nắm chặt điện thoại.
Lục Tầm Chi nhận được tin nhắn, vừa lúc đang xem tài liệu về khu đất ở Hoài Nhu mà Giang Kính gửi tới, anh thoát khỏi văn bản, mở tin nhắn ra, lập tức nhìn ra ngoài cửa sổ.
Người đang đứng dưới cây hòe lớn trong sân, mang đậm vẻ tri thức nhưng cũng không kém phần quyến rũ, mặc một chiếc áo khoác len, bên trong là áo sơ mi denim màu tối, nửa thân dưới là quần dài màu đen, chân đi giày vải, trang phục rất thoải mái trẻ trung.
Cô quả thật nhỏ hơn anh vài tuổi, ở độ tuổi này mà đã bị gia đình ép kết hôn.
Cô có bằng lòng không? Anh đột nhiên cảm thấy rất tò mò.
Không lâu sau, Kỷ Hà nhận được tin nhắn trả lời.
——Đợi tôi một lát.
Kỷ Hà nghi hoặc ngẩng đầu lên, liền thấy Lục Tầm Chi dường như đang nói gì đó với người đối diện, sau đó cầm lấy chiếc áo khoác đen bên cạnh đi ra ngoài.
Trong màn đêm, một bóng người đơn độc đi thẳng về phía Kỷ Hà.
Cô vẫn lịch sự chào hỏi anh: “Chào anh, anh Lục.”
Lục Tầm Chi khẽ gật đầu, áo khoác vắt trên cánh tay không mặc, trên người chỉ có chiếc áo sơ mi mỏng manh.
Anh đề nghị đưa cô về nhà, lịch sự hỏi: “Có thể đi được chưa?”
Kỷ Hà nhìn khuôn mặt đó, ma xui quỷ khiến lại đáp “được”: “Phiền anh đợi tôi một chút, tôi phải đi nói với bạn một tiếng.”
Lục Tầm Chi gật đầu.
Khi Kỷ Hà quay người đi thì Lục Tầm Chi đã bước ra ngoài, nhân viên phục vụ đứng ở cửa mở cửa cho anh, sau khi ra ngoài anh liền nghiêng người dựa vào tường hút thuốc.
Không lâu sau, giọng nói dịu dàng trong trẻo gọi ‘anh Lục’.
Giọng nói không lớn, vừa đủ nghe thấy.
Lục Tầm Chi dập tắt thuốc, đi đến cửa, người phụ nữ nhìn thấy anh, đôi mắt lập tức sáng lên.
Khoảnh khắc đó, Lục Tầm Chi hiểu ra, Kỷ Hà đối với chuyện kết hôn với anh, nhất định là không bài xích.
Xe do tài xế lái.
Kỷ Hà và Lục Tầm Chi cùng ngồi ở hàng ghế sau, từ khi lên xe anh đã nhắm mắt dựa đầu vào lưng ghế.
Anh không nói gì, cô cũng im lặng.
Có lẽ Lục Tầm Chi đã uống rượu, trong xe thoang thoảng mùi rượu nhè nhẹ không nồng.
Kỷ Hà nhìn ra ngoài cửa sổ xe, khi sắp đến cổng khu dân cư mới lên tiếng: “Anh——”
“Gọi tên tôi đi.” Người đàn ông đột nhiên lên tiếng cắt ngang lời Kỷ Hà.
Cô quay đầu nhìn Lục Tầm Chi, mặt anh không chút gợn sóng, ánh mắt sâu thẳm.
Tim cô đập thình thịch.
“Lục Tầm Chi.” Cô cười, nhẹ nhàng nói: “Hay là Tầm Chi?”
Lục Tầm Chi cũng nhìn Kỷ Hà, nhàn nhạt nói: “Cô thấy thế nào tiện thì gọi.”
Kỷ Hà dừng lại một chút, không muốn khách sáo nữa, liền hỏi: “Hôm nay sao anh cũng ăn cơm ở đó thế?”
Lục Tầm Chi nói: “Bạn ở phía Nam đến đây chơi, muốn ăn chút đồ ăn Bắc Kinh chính gốc, lại không muốn đi quá xa.”
Kỷ Hà chợt nhớ ra nhà họ Lục ở Tây Thành, nhà cô không ở khu này, bình thường hay đến Triều Dương, Hải Điến và cả Đông Thành, chỉ có Tây Thành là ít đến.
Trước khi xuống xe, cô vẫn không xin được số tài khoản của Lục Tầm Chi, Lục Tầm Chi nói lần sau mời anh ăn cơm là được.
Cửa xe mở ra, Kỷ Hà đặt chân xuống đất, nói lời cảm ơn với người tài xế mở cửa cho cô, sau đó quay người nhìn người đàn ông trong xe.
“Tối nay làm phiền anh rồi. Chúc ngủ ngon, Tầm Chi.”
Cửa xe đóng lại, Kỷ Hà bước nhanh vào khu dân cư.
Tài xế Chúc Bá trở lại xe, nhìn vào gương chiếu hậu, phát hiện ánh mắt thiếu gia nhà mình đang nhìn theo hướng cô gái rời đi.
Chúc Bá đợi đến khi bóng dáng Kỷ Hà khuất hẳn mới hỏi: “Tầm Chi, về Tây Thành sao?”
Lục Tầm Chi thu hồi ánh mắt: “Ừ.”
Bạn bè vẫn còn bị anh bỏ lại ở nhà hàng.
Kỷ Hà vốn cho rằng lần sau gặp lại Lục Tầm Chi có lẽ phải cách vài ngày, không ngờ tối hôm sau đã gặp lại anh.