Chương 15: Mọi người muốn con kết hôn với cô ấy đến vậy à?
Lục Tầm Chi nhất quyết không mắc mưu của bà cụ: “Hôm qua cháu còn hỏi bác sĩ Sở, bác sĩ nói sức khỏe của bà vẫn còn tốt lắm mà. Chỉ cần đừng có làm loạn thì đến tiệc đầy tháng của con Hàng Hàng bà cũng có thể ăn được.”
Bà cụ trợn mắt: “Vậy là không ăn được của cháu đúng không? Đồ bất hiếu! Từ nhỏ đến lớn chưa lúc nào khiến người nhà bớt lo lắng.”
Lục Tầm Chi liếc nhìn bà cụ, cười hiền lành: “Có nghiêm trọng đến vậy sao?”
Bà cụ không muốn nói vòng vo nữa, trực tiếp vào chủ đề: “Là cảm thấy cô bé đó không hợp mắt con sao? Thư Mạn nói kiểu con thích hoàn toàn trái ngược với cô bé đó.”
“Lời Thư Mạn nói đều là bịa đặt, bà nói với nó là nếu còn nói linh tinh nữa thì cháu nhất định sẽ kiện nó tội phỉ báng.”
“Nếu không phải thì lý do là gì? Hay là thật sự giống như mẹ cháu nghĩ, là chưa tìm đúng người? Nhiều năm như vậy cũng không thấy bên cạnh cháu có một cô gái nào.”
Nói đến đây, sắc mặt bà cụ đã trở nên nặng nề.
Người lớn tuổi tư tưởng không được thoáng, chỉ cần nghĩ đến thôi là đã thấy bài xích.
“Bà nghĩ linh tinh gì vậy, cháu ngoại của bà không có phản nghịch như vậy đâu.” Lục Tầm Chi nhắm mắt dựa vào lưng ghế sofa, trong đầu hiện lên khuôn mặt của Kỷ Hà: “Sao mọi người lại muốn cháu kết hôn với cô Kỷ đến vậy?”
Giọng bà cụ chậm lại: “Gia thế đúng là không được môn đăng hộ đối cho lắm, ban đầu e là ngoài dì nhỏ cháu ra thì bà, mẹ cháu và cả ông cụ Lục đều không quá đồng ý. Ở Bắc Kinh những cô gái gia thế tốt muốn gả cho cháu không ít, bà đoán với tính cách của cháu thì đều không vừa mắt. Thật ra gia thế của cô bé này cũng không tính là quá tệ, hơn nữa học vấn tốt, công việc cũng tử tế, tướng mạo xinh xắn, nhìn đã thấy đoan trang hào phóng, quan trọng nhất là tính tình chững chạc.”
Lục Tầm Chi thả lỏng người nằm trên sofa, vừa nghe những lời này liền bật cười: “Đến bà còn chưa gặp mà đã biết tính người ta chững chạc rồi?”
Bà cụ che miệng cười: “Thì hôm qua, cô bé này có tiết dạy công khai, nên bà bảo người ta phát trực tiếp toàn bộ cho bà xem rồi.”
Lục Tầm Chi đưa tay lấy một quả nho trên bàn bỏ vào miệng, lúc nói chuyện khóe miệng mang theo ý cười: “Bà đang lạm dụng quyền hành đấy nhé.”
“Tầm Chi, bây giờ tuy bố cháu đã được điều đến Thượng Hải, nhưng bố cháu vẫn luôn muốn cháu có thể ở lại Bắc Kinh thật tốt, cứ nghe lời bà đi, tìm một người rồi ổn định lại có được không?”
…Sao đi đi lại lại cũng chỉ có lý do này vậy?
Khúc Chi Nghi nghỉ phép về Bắc Kinh thì người vui vẻ nhất không ai khác ngoài Kỷ Hà, cô đã sớm đặt chỗ ăn tối ở phía Tây thành, trong một nhà hàng tư nhân ở tứ hợp viện.
Kỷ Hà không ngờ Chi Nghi còn dẫn theo ‘người nhà’, cô đặt ly trà xuống mỉm cười đứng dậy: “Thầy Tống, đã lâu không gặp.”
Tống Nghiêu, bạn trai của Khúc Chi Nghi, từng là giáo viên khoa ngoại ngữ của trường đại học bọn họ, sau này từ chức tự mình kinh doanh thương mại quốc tế.
Tống Nghiêu cười ôn hòa nói: “Đã lâu không gặp.”
Khúc Chi Nghi từ nhà vệ sinh trở về, có chút oi bức, cô ấy cởϊ áσ khoác ngoài, Tống Nghiêu rất tự nhiên nhận lấy.
Kỷ Hà nhìn cảnh này có chút thất thần.
Cảm thấy trong lòng trống rỗng.
Phải đợi đến khi nào, cô mới có thể có được tình yêu nồng nàn, cho dù có cãi nhau ầm ĩ cũng không thể chia lìa đây.
“Đừng uống đồ lạnh nữa.” Tống Nghiêu giật lấy ly nước lạnh không biết từ lúc nào đã ở trong tay Khúc Chi Nghi, đưa ly trà nóng trên bàn cho cô ấy.
Khúc Chi Nghi có chút không vui cau mày, nhưng vẫn ngoan ngoãn uống ly trà.
[ĐỀ CỬ TRUYỆN ĐỂ MÌNH CÓ ĐỘNG LỰC DỊCH TIẾP NHÉ]