Chương 13: Cô uống say thật à?

Chương 13: Cô uống say thật à?

Anh bước chân đi về phía bên phải của quán bar.

Kỷ Hà vội vàng đi theo, đi quá nhanh, một trận chóng mặt ập đến, cô nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy bức tường trắng, tránh khỏi bị ngã.

Hơi hoàn hồn lại, ngẩng đầu lên thì thấy người đàn ông cao lớn vạm vỡ đã quay trở lại dừng trước mặt cô.

Khóe miệng Lục Tầm Chi cong lên thành nụ cười, nhưng trong mắt lại không có chút thay đổi nào: “Đến đường cũng đi không vững, thật sự say rồi sao?”

Anh đưa tay ra, bàn tay ấm áp khô ráo ôm lấy cánh tay trắng nõn của Kỷ Hà.

Đầu óc Kỷ Hà vang tiếng ong ong, cả khuôn mặt đột nhiên nóng bừng, không biết là xấu hổ hay là ngượng ngùng.

“Tôi không say.”

“Ừ, người say đều nói như vậy.”

“Tôi thật sự không say.”

“Được, cô không say.”

......

Kỷ Hà vốc nước lạnh rửa mặt, sau khi rửa xong thì mở to mắt, soi gương xem lớp trang điểm trên mặt có bị lem không.

May quá.

Mỹ phẩm của thẩm mỹ viện mẹ Tùy thật sự không quảng cáo sai sự thật.

Sau khi lau khô tay đi ra ngoài thì không thấy Lục Tầm Chi đâu, Kỷ Hà cũng không cảm thấy thất vọng.

Dù sao anh cũng không nói là sẽ đợi cô.

Nhưng khi đi ngang qua phòng hút thuốc, người bên trong gọi cô lại.

Giọng nói quen thuộc, cô lùi lại vài bước, nghiêng đầu nhìn vào trong.

Lục Tầm Chi nhả ra một làn khói trắng, dập tắt điếu thuốc vào gạt tàn, bước nhanh ra ngoài.

“Cô Kỷ, công bằng chút chứ, tôi đợi cô, mà cô lại không đợi tôi sao?”

Kỷ Hà vội nói: “Tôi tưởng anh đã đi rồi, xin lỗi.”

Lục Tầm Chi lại cười, trên mặt lộ ra vài phần ngông cuồng: “Đây chẳng phải là sợ làm ngã người đang vất vả vun trồng những đóa hoa của tổ quốc sao?”

Người đàn ông đã cởi bỏ vẻ lạnh lùng khiến Kỷ Hà trong lúc hoảng hốt nhớ lại năm cấp ba, chàng thiếu niên cũng từng trêu chọc cô cười như vậy.

Đương nhiên, trên đường trở về Lục Tầm Chi không còn đỡ Kỷ Hà nữa, cô đã hoàn toàn tỉnh táo, cho đến khi Lục Tầm Chi đưa cô lên lầu nghỉ ngơi, cô còn nói chúc anh ngủ ngon.

Lục Tầm Chi khẽ “ừ” một tiếng, không nhìn cô nữa mà quay người rời đi.

Nửa tiếng sau có người gõ cửa phòng Kỷ Hà, cô xỏ dép lê đi mở cửa, nhận lấy túi giấy người kia đưa.

“Là anh Lục bảo tôi đi mua, cô xem có vừa người không, nếu không vừa thì tôi sẽ đi đổi lại cho cô.”

Kỷ Hà nhìn thoáng qua, cười nói: “Rất vừa, làm phiền anh rồi.”

Sáng sớm hôm sau, Kỷ Hà dậy sớm xuống lầu, trong quán bar chỉ còn lại bác lao công và anh chàng pha chế rượu ở quầy bar.

Cô đi tới hỏi tối qua ở đây kết thúc lúc mấy giờ.

“Nhóm anh Kính hơn hai giờ đã đi rồi.”

“Đi rồi?” Kỷ Hà tò mò hỏi: “Không nghỉ ngơi ở đây sao?”

Anh chàng gật đầu: “Chỉ có anh Kính và anh Lục đến nhà ông chủ chúng tôi, những người khác đều vẫn còn ở đây.”

Lúc này, từ trong thang máy có hai người đi ra.

Là Khê Khê và A Nhiễm.

Kỷ Hà quay đầu lại, đón nhận hai ánh mắt ấy, lịch sự mỉm cười coi như chào hỏi.

Hai người kia đáp lại bằng một nụ cười khách sáo.

“Muốn uống một ly không?” Anh chàng đột nhiên nói.

Sáng sớm rồi. Kỷ Hà lắc đầu: “Anh còn chưa tan làm sao? Làm ơn cho tôi một ly nước lọc là được.”

“Đang chuẩn bị đi đây.” Anh chàng lấy một chiếc cốc sạch rót một ít nước nóng, sau đó cắt vài lát chanh bỏ vào, đổ thêm nước lạnh, lắc vài cái.

“Uống cái này đi.” Anh chàng đưa ly nước chanh cho Kỷ Hà.

Kỷ Hà nói cảm ơn rồi nhận lấy uống một ngụm, cho dù không bỏ đường thì cũng không quá chua, vị rất vừa phải.

Trong quán vang lên tiếng nhạc nhẹ nhàng, cô mở điện thoại xem tin nhắn WeChat, không vội tìm Lục Tầm Chi hay gọi điện cho anh.

Cô cứ từ từ đợi một lát, nếu anh không đến thì cô sẽ tự bắt taxi về.

Điện thoại reo lên khi ly nước chanh đã cạn, Kỷ Hà bắt máy trả lời một tiếng rồi cúp máy, cầm túi đứng dậy đi ra ngoài.

Anh chàng ở phía sau gọi: “Thật ra nhà ông chủ chúng tôi ở ngay phía đối diện.”

Kỷ Hà đi đến cửa quán bar nhìn tòa nhà ba tầng màu trắng đối diện.

Cửa lớn đang mở, chưa đến nửa phút sau, từ bên trong có ba người đàn ông đi ra.

Người đi đầu là Lục Tầm Chi mặc một chiếc áo sơ mi đen, cổ áo hơi mở, lộ ra một đoạn cổ thon dài với những đường nét góc cạnh, vẻ mặt hờ hững, vừa đi vừa cúi đầu châm điếu thuốc đang ngậm trên miệng.

Giang Kính ở bên cạnh không biết nói gì với anh, sau khi nghe xong thì khóe miệng cong lên.

Vẻ ngoài vừa bất cần đời vừa xấu xa, còn toát ra một vẻ cấm dục vô cùng nguy hiểm.

Tim Kỷ Hà đập thình thịch, cho dù đã không còn là thời thiếu nữ, sở thích của cô vẫn không thay đổi.

Khúc Chi Nghi từng nói những cô gái ngoan như Kỷ Hà đặc biệt dễ bị những người đàn ông hư hỏng thu hút.

Ừ, cô thừa nhận, cô thích kiểu người này.

Nhưng đối phương chỉ có thể là Lục Tầm Chi, đổi thành người khác cô chỉ cảm thấy phản cảm.