“Cô Kỷ, chúng tôi có pha một chút rượu, muốn nếm thử không?”
Người phụ nữ chính là người có mái tóc xoăn sóng lớn quyến rũ kia, Kỷ Hà không nhớ rõ tên của người trước mặt, chỉ nhớ người tên Khê Khê luôn cố ý hay vô ý đánh giá cô.
Cô do dự một lúc rồi nhận lời mời, xách túi đi theo sau người phụ nữ.
Phía Lục Tầm Chi đang có rất nhiều người vây quanh, cô cũng không tiện qua đó chào hỏi anh.
Khê Khê thấy Kỷ Hà đến thì chủ động nhường chỗ bên cạnh.
Một ly cocktail có kèm lá bạc hà được đẩy đến trước mặt Kỷ Hà, rượu là do Khê Khê pha, Kỷ Hà uống một ngụm rồi nhìn vào đôi mắt chứa đầy mong đợi của cô ta.
Vị hơi nhạt, không nếm ra được gì, thậm chí cả vị rượu cũng bị hương trái cây nồng nàn lấn át.
Nhưng Kỷ Hà sống hai mươi lăm năm không thể không hiểu những phép tắc giao tiếp cơ bản, cô cười nói: “Rất ngon.”
Khê Khê lập tức tươi cười rạng rỡ: “Tôi đã nói là A Nhiễm không có phúc mà, vậy cô Kỷ có muốn thêm một ly nữa không?”
Kỷ Hà vui vẻ đồng ý: “Nồng độ không cao là được.”
A Nhiễm hất tóc, ánh mắt như có như không dừng lại trên mặt Kỷ Hà: “Cô Kỷ quen Lục Tầm Chi như thế nào vậy?”
Vừa nhắc đến chủ đề này, Khê Khê đang pha chế rượu cũng dừng động tác trên tay, tò mò nhìn Kỷ Hà.
Kỷ Hà nói một phần sự thật: “Do người nhà giới thiệu.”
“Ồ?” Khê Khê nghi hoặc: “Trước đây sao chưa từng gặp cô, nhà cô ở đâu?”
Kỷ Hà không giấu giếm, sau khi nói xong, rõ ràng A Nhiễm và Khê Khê đều ngạc nhiên đôi chút.
Không khí cũng trở nên kỳ lạ một cách khó hiểu.
Khê Khê khẽ ho một tiếng, kéo tay A Nhiễm: “A Nhiễm, tôi muốn đi vệ sinh, cô đi cùng tôi đi! Cô Kỷ có đi không?”
“Tôi không đi, hai người cứ đi đi.”
Hai người đi vệ sinh rất lâu vẫn chưa quay lại.
Kỷ Hà hiểu, những người có thể xuất hiện cùng bàn ăn với Lục Tầm Chi thì ai cũng không phải là người đơn giản, A Nhiễm và Khê Khê nghĩ gì trong lòng cô đều có thể nhìn ra.
Cô nhớ đến lời của Chi Nghi: “Nếu như cậu thật sự có thể kết hôn với Lục Tầm Chi thì sau này kết hôn, nếu anh ấy không bảo vệ cậu thì cậu nhất định sẽ phải chịu rất nhiều ấm ức.”
Đối với cô mà nói, chỉ cần có thể kết hôn với Lục Tầm Chi, những khổ sở khác thì có là gì.
Cô không phải là tự lượng sức mình, chỉ là khi cơ hội đến rồi, sao lại không cố gắng nắm bắt chứ.
Người pha chế rượu chính thức vừa mới bắt đầu làm việc, vừa đến đã pha cho Kỷ Hà đang ngồi một mình ở quầy bar một ly Margarita.
Vị nồng nàn của rượu tequila hòa quyện với vị trái cây tươi mát, hương vị chua ngọt sảng khoái.
Uống một ly đã hơi say, hai má ửng hồng nóng ran.
Kỷ Hà hơi nheo mắt nhìn Lục Tầm Chi ở đằng xa, anh đang cúi người ngắm bóng, tư thế vừa chuẩn mực lại vừa đẹp trai.
Từ trước đã luôn là vị được mọi người vây quanh, bây giờ vẫn vậy.
Hơi men từ từ ập đến, Kỷ Hà bắt đầu choáng váng.
Cô chống tay lên má, mắt nhắm mắt mở, bất ngờ chạm phải ánh mắt Lục Tầm Chi nhìn sang. Cô mỉm cười, sau đó nửa khuôn mặt từ từ áp lên mặt bàn đá cẩm thạch lạnh lẽo.
Cô không nhớ rõ mắt mình hoàn toàn nhắm lại từ lúc nào, trong cơn mơ màng Kỷ Hà ngửi thấy một mùi hương lạnh lùng như là gỗ tuyết tùng.
Là mùi hương trên người Lục Tầm Chi.
Cô từ từ mở mắt, tầm nhìn bị một mảng màu trắng bao phủ.
Là áo sơ mi của Lục Tầm Chi.
Anh đang đứng trước mặt cô, hỏi người pha chế rượu cô đã uống bao nhiêu.
Có lẽ là do hơi men làm đầu óc choáng váng, ý thức hỗn loạn, cô trở nên gan dạ, đưa tay kéo lấy tay áo Lục Tầm Chi.
Anh quá cao, Kỷ Hà không thể nhìn rõ biểu cảm của anh lúc này.
Là ngạc nhiên hay là bất lực nhưng lại vì phong độ quý ông mà không giằng ra khỏi cô?
Đều không phải.
Người đàn ông đột nhiên hơi cúi người xuống, khẽ hỏi cô: “Say rồi?”
Cô nhìn thấy mặt Lục Tầm Chi, vẻ mặt hờ hững, không có biểu cảm gì.
Nhưng rõ ràng, giọng nói lại rất dịu dàng.
Thì ra, thì ra, thật sự có người có thể làm được biểu cảm và giọng nói không đồng bộ.
Bất thình lình, Kỷ Hà tỉnh táo lại, đột ngột ngồi thẳng dậy, tốc độ nhanh đến mức khiến Lục Tầm Chi bật cười.
Anh cũng đứng thẳng người, dựa lưng vào quầy bar, hơi nhướn mày nhìn cô.
Ánh nhìn này khiến Kỷ Hà có chút xấu hổ, Lục Tầm Chi có nghĩ vừa rồi cô giả vờ say không nhỉ?
Không thể phớt lờ sự tồn tại của anh, cô cảm thấy bất an, không nhìn thẳng vào anh nữa, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu: “Tôi muốn đi vệ sinh.”
Lục Tầm Chi “ừ” một tiếng: “Đi thôi, tôi đưa cô đi.”
[ĐỀ CỬ TRUYỆN ĐỂ MÌNH CÓ ĐỘNG LỰC DỊCH TIẾP NHÉ]