Hứa Bán Nhàn nhớ lại lời dạy ấy, lập tức điều chỉnh thái độ. Tuyệt đối không để lộ chuyện này quan trọng với mình. Phải khiến đối phương cảm thấy, thứ mình vừa “cung cấp” chẳng đáng giá bao nhiêu. Anh ung dung vắt chân, dáng vẻ thảnh thơi như đang làm bài văn thi đại học. Ánh mắt tựa như đã nhìn thấu tất cả.
Hứa Bán Nhàn liếc qua đối phương một lượt rồi mới nhàn nhạt nói:
“Đừng hòng dùng chuyện lần đầu để ép tôi. Tiểu gia tôi ngủ qua bao nhiêu người rồi, đếm không xuể.”
Chu Đình Tri mím môi thật chặt, thần sắc tối sầm lại.
Một câu “Cậu nghĩ mình là ai?” nghẹn ở cổ họng không nói ra được. Thật ra Hứa Bán Nhàn cũng không quá chắc chắn vào mình, chỉ cố gồng lên để đấu khẩu với hắn.
Chu Đình Tri cứ thế nhìn Hứa Bán Nhàn chằm chằm. Hắn tiến lên một bước, cúi người đè sát lại gần.
“Anh ngủ qua bao nhiêu người không quan trọng. Quan trọng là... mỗi lần đều bồi thường như vậy sao?” Hắn hỏi, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy áp lực.
Trong mắt hắn lộ ra vẻ lạnh lùng dữ tợn, khiến Hứa Bán Nhàn bất giác liên tưởng đến những nhân vật trong phim truyền hình, kẻ từng bị hại, quay lại trừng phạt người khác bằng cực hình.
Lưng Hứa Bán Nhàn vô thức thẳng tắp, thân thể khẽ ngả ra sau, tay mò mẫm trong chăn như tìm vật phòng thân. Giọng anh cứng đờ:
“Không liên quan đến cậu.”
Chu Đình Tri dừng ánh mắt trên gương mặt Hứa Bán Nhàn, đột nhiên khẽ cười một tiếng rồi đứng thẳng dậy.
“Vậy thì nói đi, anh định bồi thường tôi thế nào?”
Áp lực vô hình rốt cuộc cũng rút lui, đề tài trở lại đúng quỹ đạo mà Hứa Bán Nhàn cho là quen thuộc. Anh âm thầm thở phào một hơi.
Dù nổi tiếng là cậu ấm ăn chơi trác táng trong giới đầu tư, nhưng những chuyện hoang đường của Hứa Bán Nhàn phần lớn chỉ dừng lại ở việc ngông nghênh, phá cách, còn mấy chuyện như qua đêm với người ta rồi sáng ra còn phải ngồi mặc cả giá bên mép giường, thì đúng là anh không rành.
Cũng may trí nhớ của Hứa Bán Nhàn rất tốt, những điều ông Hứa thường lải nhải ngày trước, anh đều nhớ kỹ.
Bài học thứ ba trong lớp "kinh doanh tại gia" của ông Hứa: Nắm bắt được mong muốn trong lòng đối phương là có thể giành được thế chủ động. Ai mở miệng ra giá trước, người đó sẽ mất quyền kiểm soát cuộc chơi.
“Cậu nói một con số đi.” Hứa Bán Nhàn lên tiếng.
Tuy chuyện xảy ra tối qua do Hứa Bán Nhàn mất cảnh giác, nhưng trong lòng anh vẫn vô thức quen tin tưởng Chu Đình Tri. Dù sao cả hai cũng đã cộng tác một năm, Chu Đình Tri thực sự đóng góp rất nhiều cho sự phát triển của công ty.
Nếu không xảy ra chuyện này, anh tuyệt đối sẽ không nghi ngờ thân phận của hắn có điều gì khuất tất.
Anh vẫn muốn thử lại một lần nữa, lỡ đâu là mình nghĩ sai, hiểu lầm hắn thì sao?
Huống hồ anh vốn yêu thích thể thao mạo hiểm, thể chất rất tốt, tối qua "giày vò" người ta đến kiệt sức cũng chẳng có gì lạ.
Hứa Bán Nhàn nghĩ thầm, nếu mình đoán sai thì cùng lắm sau này đưa nhiều thêm một chút, coi như bồi thường xứng đáng. Dù sao lên giường với Chu Đình Tri, mình cũng đâu có lỗ.
Nếu chuyện này có bị lộ ra ngoài, ít nhất cũng không đến mức bị người ta nói là "bóc bánh không chịu trả tiền", trở thành một thằng keo kiệt không biết điều.
Khách sạn này cách âm rất tốt, dù đã gần trưa, khách khứa bắt đầu ra ngoài dạo chơi, nhưng trong phòng vẫn yên ắng không nghe thấy chút tiếng động nào.
Hứa Bán Nhàn không vội, để cho Chu Đình Tri có đủ thời gian suy nghĩ. Màn hình điện thoại sáng lên rồi lại tắt, anh lại chạm tay bật sáng lần nữa, vẫn giữ nguyên ở giao diện chuyển khoản.
Chu Đình Tri đứng bên cạnh, ánh mắt cụp xuống, không nhìn vào điện thoại của Hứa Bán Nhàn, mà nhìn thẳng vào mắt anh, xác nhận:
“Anh nói... tôi muốn gì, anh cũng sẽ cho?”
Hứa Bán Nhàn hơi ngẩng đầu, bắt gặp trong mắt Chu Đình Tri lóe lên một tia tham vọng.
Xong rồi.
Thôi tiêu rồi.
Có khi hắn thực sự định đòi một cái giá trên trời.
Là con út trong nhà, được cha mẹ và các anh chị hết mực che chở, Hứa Bán Nhàn chưa bao giờ có cảm giác "cầu mà không được" với bất kỳ thứ gì.
Chính vì vậy anh càng tò mò hơn. Hứa Bán Nhàn nhìn chằm chằm vào môi Chu Đình Tri, thầm muốn biết người này định làm sao để "định giá" một kẻ không có khái niệm về tiền như mình.
Môi Chu Đình Tri khô khốc, hơi tái nhợt.
Hứa Bán Nhàn nhìn thấy đầu lưỡi hắn khẽ liếʍ môi, bản thân anh cũng vô thức liếʍ môi theo.
Cái miệng này vẫn thường bày mưu tính kế trong phòng họp, thay anh khẩu chiến trên bàn đàm phán...
“Anh.” Chu Đình Tri mở miệng, giọng khàn khàn. “Tôi muốn anh.”
Hứa Bán Nhàn chưa bao giờ quan sát Chu Đình Tri ở khoảng cách gần như vậy. Thì ra môi hắn mềm đến thế, lúc hé mở còn có thể thấy chiếc răng nanh nhỏ bên phải, lưỡi hồng nhạt lướt qua như cánh hoa.
Anh nhìn quá chăm chú, đến mức tưởng mình nghe nhầm.
“Cái gì?” Ánh mắt Hứa Bán Nhàn dịch từ đầu lưỡi kia trở lên mặt hắn.
Chỉ trong khoảnh khắc ấy, anh không chỉ bỏ lỡ lời nói của Chu Đình Tri, mà còn bỏ lỡ cả tia mong đợi thoáng qua trong mắt hắn.
Anh buột miệng nói: “Cậu lặp lại lần nữa đi.”