Chương 9

Ánh mắt Hứa Văn Duyệt lóe lên, không trả lời.

Cố Thu coi như ngầm xác nhận, một tay chống cằm, dáng ngồi hơi lười nhác nhưng lại cực kỳ hút mắt.

Đầu ngón tay cô nhàm chán xoắn xoắn mấy sợi tóc đuôi, nói: “Thực ra là cô ta muốn nhào vào lòng tôi, nhưng tôi né được. Văn Duyệt, cô ta cố ý đấy.”

Giọng cô đầy tự tin: “Tôi cảm thấy người này không đơn giản đâu.”

Bản năng của một alpha cấp cao mách bảo cô, đối phương mang một thứ gì đó… có chủ đích muốn lôi kéo sự chú ý của mình.

Và cô cực kỳ ghét cái cảm giác đó.

“Còn cậu thì sao?” Cố Thu híp mắt nhìn bạn: "Cậu biết tên cô ta, còn có vẻ đã tiếp xúc qua nữa. Là sao vậy?”

Cố Thu không ngốc, cách Hứa Văn Duyệt phản ứng cho thấy rõ: bạn thân cô đã có “tiếp xúc” với Lương Tuế Tuế mà không nói với cô.

Hứa Văn Duyệt hơi ngẩn ra, đúng là, cô biết tên của Lương Tuế Tuế bằng cách nào nhỉ…?

Hứa Văn Duyệt nhớ lại cảnh tối qua, khi cô bắt gặp Lương Tuế Tuế trong khu rừng nhỏ tĩnh mịch trong khuôn viên trường. Khi đó, vành mắt của omega kia hơi đỏ, trông vừa yếu đuối lại vừa cố gắng tỏ ra kiên cường.

Thật kỳ lạ, rõ ràng khoảnh khắc đó khiến cô xúc động, nhưng khi hồi tưởng lại, cảm xúc giờ lại phẳng lặng đến khó tin.

Thậm chí vừa rồi, chỉ vì lời nói của người kia, cô đã không ngần ngại chất vấn cả bạn thân của mình. Hành vi này thật chẳng giống cô thường ngày chút nào.

Nhưng khi hình ảnh đôi mắt hoe đỏ kia chợt thoáng qua trong đầu, cơ thể và ý thức của Hứa Văn Duyệt như tách ra làm hai, và miệng cô chẳng theo sự điều khiển của bản thân, bật ra một câu: “Chỉ là… tôi thấy cô ấy khá thú vị thôi.”

.

Bên kia, Lương Tuế Tuế ngồi trong lớp học tràn ngập cảm giác công nghệ hiện đại, tay vuốt vuốt bộ đồng phục mềm mịn, bóng loáng của Học viện Tư Duy Nhĩ, trong lòng vẫn còn ngỡ như đang mơ.

Đây… là trường quý tộc sao?

So với ngôi trường bình thường cô từng theo học, nơi này như hai thế giới khác biệt, bên kia xám xịt, bên này lung linh sáng rực.

Xung quanh, các bạn học đều mặc cùng một bộ đồng phục, nhưng khí chất lại khác nhau một trời một vực. Từng cử chỉ, từng bước đi của họ đều toát lên vẻ tao nhã tự nhiên. Trong khi đó, cô mặc bộ đồ giống hệt… lại cảm thấy mình lạc lõng, lúng túng.

Sau khoảnh khắc tò mò ban đầu, không còn ai chú ý đến cô nữa. Ai nấy đều bận rộn với việc riêng.

Không đúng… hoàn toàn không đúng!

Đầu ngón tay cô nắm chặt lấy vạt áo. Trong lòng Lương Tuế Tuế gào lên, cảnh tượng này sao khác với “trong mơ” đến vậy?

Trong giấc mơ, sau khi cô và Cố Thu có va chạm trước cổng trường, cô trở thành tâm điểm chú ý, diễn đàn học viện sôi sục bàn tán về cô không ngớt.

Thế mà giờ đây… chẳng ai quan tâm.

Lòng cô nghẹn lại vì không cam tâm.

Cô luồn tay vào túi, chạm vào một vật cứng lạnh, đó là chiếc khuyên tai hình hoa hồng. Cảm giác lạnh lẽo từ món đồ giống như sự hiện diện rực rỡ của alpha ngày hôm qua.

Cô nghĩ… có lẽ, mình nên chủ động làm gì đó.

.

Chiều hôm đó, đúng bốn giờ, Lâm Căng Trúc trở lại trường. Tiết học buổi chiều vừa kết thúc, Cố Thu đã không kiềm được, bật dậy đi thẳng ra cổng trường.

Khi cô tới nơi, dáng người quen thuộc kia cũng vừa đúng lúc xuất hiện ở cổng.

Ánh mắt Cố Thu sáng rực, khóe môi cong lên. Thấy Lâm Căng Trúc vẫn chưa nhìn thấy mình, cô giơ tay, gọi lớn: “Lâm…”

Một giọng khác bất ngờ cắt ngang: “Này, cô chính là alpha kiêu ngạo hôm qua phải không? Tôi nhặt được đồ của cô!”

Tên vừa gọi chưa kịp thốt ra trọn vẹn đã bị cắt đứt.

Một omega nhỏ nhắn bất ngờ lao tới, chắn ngay trước mặt Cố Thu, cắt ngang đường cô định đi về phía Lâm Căng Trúc.

Cũng chính khoảnh khắc đó, ánh mắt của Lâm Căng Trúc từ cổng trường khẽ chuyển hướng, nhìn sang.

Mùa thu ở Học viện Tư Duy Nhĩ thật đẹp. Con đường dẫn đến cổng được trồng hai hàng phong, giờ đây lá phong vàng sẫm đang rơi lác đác.

Giờ tan học, dòng người mặc đồng phục học viện nối đuôi qua lại. Nhưng giữa đám đông ấy, ánh mắt của Lâm Căng Trúc vẫn vượt qua tầng tầng người và lá rơi, chính xác dừng lại trên người Cố Thu.

Khoảnh khắc ánh nhìn giao nhau, đôi mắt Cố Thu sáng như sao, khóe môi nở nụ cười rạng rỡ. Ngay cả nốt ruồi nhỏ quyến rũ nơi sống mũi cũng như rung rinh, ánh lên nét rạng ngời.

Tựa như ánh mặt trời.

Lương Tuế Tuế bị vẻ rực rỡ ấy choáng ngợp trong tích tắc.

Cô đứng quay lưng về phía cổng trường, vô tình bị kẹp giữa Cố Thu và Lâm Căng Trúc, đúng ngay “đường thẳng ánh nhìn” của cả hai.

Từ góc độ của cô, cảnh tượng lại biến thành, Cố Thu nhìn về phía mình, ánh mắt dịu dàng, môi nở nụ cười chói lóa.

Trái tim Lương Tuế Tuế bỗng đập nhanh loạn nhịp, lòng bàn tay rịn mồ hôi. Xen lẫn sự phấn khích là một chút đắc ý.

Thấy không, cho dù là người thừa kế hào môn thì đã sao? Cũng sẽ vì mình mà nở nụ cười đặc biệt như vậy thôi.

Khi thấy Cố Thu bắt đầu bước về phía mình, tim cô như muốn nhảy ra khỏi l*иg ngực.

Dạo này thời tiết se lạnh, đối phương mặc đồng phục bên trong, khoác ngoài chiếc trench coat màu kaki, tay cầm túi vải không rõ bên trong có gì. Đường kẻ eyeliner đen sắc sảo phối cùng son đỏ, vừa mang khí chất nữ vương vừa pha chút ngầu ngược.

Chỉ tiếc mái tóc xõa che mất đôi tai, không biết hôm nay cô ấy có đeo khuyên tai không, và… đã phát hiện chiếc khuyên bị mất chưa?

Lương Tuế Tuế đưa tay vào túi, ngón tay khẽ miết lên chiếc khuyên hoa hồng lạnh buốt, hai ý nghĩ đồng thời lướt qua đầu.

Khoảng cách giữa hai người ngày càng gần.

20 mét… 13 mét… 10 mét…

Cô thầm diễn tập lời thoại trong đầu.

Còn cách 4 bước, Lương Tuế Tuế nuốt nước bọt, cố giấu sự hồi hộp, ngẩng cằm ra vẻ bất cần, chuẩn bị lấy khuyên tai ra: “Này, tôi nhặt…”

Câu nói nghẹn lại nơi cổ họng.