Lúc này, tại Lâm gia.
Một người phụ nữ mặc chiếc váy ngủ trắng mỏng đang nhắm mắt nằm trên giường, mày khẽ nhíu lại, trông như ngủ không được yên giấc.
Quang não bên cạnh chớp nháy, nhắc nhở chủ nhân có tin nhắn chưa đọc, nhưng cô vẫn còn chìm trong cơn mê man, chưa tỉnh lại.
Cô mơ thấy một giấc mộng. Trong mơ, Cố Thu nắm tay một Omega không nhìn rõ mặt, gương mặt rạng rỡ nở nụ cười ngọt ngào, quay sang nói với cô: “Lâm Căng Trúc, đây là bạn gái tớ.”
Trái tim Lâm Căng Trúc trong mơ như rơi thẳng xuống đáy vực: “Cậu nói gì cơ?”
“Lâm Căng Trúc, tớ thích cô ấy. Tớ muốn cả đời ở bên cô ấy.”
Vậy còn tôi thì sao?
Trong mơ cô nhìn chằm chằm vào đôi mắt Cố Thu, muốn hỏi: Chúng ta không phải đã hẹn sẽ luôn ở cạnh nhau cả đời ư, cậu quên rồi sao?
Cố Thu, nếu cậu ở bên cô ấy cả đời... vậy tôi thì sao?
Nhưng giây phút ấy cô lại không thốt ra nổi một chữ.
Trong mơ Cố Thu cũng không quay lại, chỉ nắm tay Omega mơ hồ kia, sánh vai bước đi, càng lúc càng xa.
Ánh mắt Lâm Căng Trúc vốn quen giữ bình tĩnh, giờ lại có chút hoảng loạn.
“Cố Thu, cậu đi đâu vậy?”
“Cố Thu, dừng lại một chút...”
“Cố Thu! Cố Thu!”
Mặc kệ cô kêu gào thế nào, Cố Thu cũng không hề ngoái đầu lại.
“Cố Thu! Đừng đi!”
Ngay khoảnh khắc Cố Thu biến mất hoàn toàn, trên giường Lâm Căng Trúc bất chợt bật ra tiếng hét này. Hàng mi cô run lên, cô bừng tỉnh khỏi giấc mơ.
Trên trán cô đã phủ một tầng mồ hôi lạnh. Mái tóc đen nhánh xõa tung, che đi bờ vai trắng mịn, vài sợi còn dính trên gò má ướt lạnh. Vì đang trong kỳ phát nhiệt, cho dù đã tiêm ức chế, nhưng tuyến thể vẫn còn nhức nhối căng trướng, khó chịu vô cùng.
Cô không để ý đến cơ thể, chỉ ngồi im lặng ánh mắt dại ra nhìn vào khoảng không.
Ngực nghẹn cứng, tựa như bị ai nhét đầy bông ướt, khiến cô thở không ra hơi.
Cô không biết vì sao lại mơ thấy cảnh tượng ấy, nhưng chỉ cần nhớ lại thôi ánh mắt Lâm Căng Trúc đã trầm hẳn xuống. Ngón tay siết chặt lấy mép chăn.
Cô ghét những hình ảnh đó, thật chói mắt khó chịu đến mức khiến người ta muốn xé bỏ.
*
Tiếng chuông báo hết tiết của Học viện Tư Duy Nhĩ là một bản piano du dương tao nhã. Vừa vang lên khúc dạo đầu, Cố Thu đã không nhịn nổi lập tức đứng bật dậy.
Vốn dĩ buổi chiều cô còn một tiết nữa, nhưng vì Lâm Căng Trúc mãi không trả lời tin nhắn, trong lòng cô thấp thỏm lo âu, không còn tâm trí học hành. Giờ đây, đầu óc chỉ nghĩ tới việc phải chạy đi xem tình hình thế nào.