[Không đâu? Mấy hôm trước diễn đàn có bàn tán ầm ĩ thật, nhưng Lương Tuế Tuế mới chuyển đến mấy ngày thôi. Mọi người đùa mà, ai ngờ bà đây lại tin thật hả.]
[Cũng chưa chắc là không có khả năng nha… chưa biết mức độ tương thích tin tức tố chất giữa hai người đó mà, nhỡ mà cao thì dễ nảy sinh cảm tình lắm.]
[Tháng sau học viện Tư Duy Nhĩ mới tổ chức thu thập tin tức tố chất mà, làm mình hóng từ giờ luôn.]
[Giờ cũng giữa tháng rồi, còn bao lâu nữa đâu. Cuối tháng còn có đợt đặc cách tuyển sinh đợt hai, nhóm học sinh ưu tú đó cũng sẽ tham gia đợt thu thập lần này luôn.]
[Nói mới nhớ, mình tò mò không biết tiêu chuẩn chọn mấy học sinh đặc ưu này là gì. Bạn mình học lớp khác, được phân cùng nhóm với Lương Tuế Tuế, nghe nói cô nàng chẳng biết gì, cũng không chịu học, mấy ngày nay còn trốn học mấy tiết liền cơ.]
[Không biết luôn, bí ẩn thật…]
Trong khi cả lớp đang âm thầm tám chuyện rôm rả, Cố Thu thì đang tranh thủ thời gian Lâm Căng Trúc ra ngoài. Cô mở danh sách liên hệ trên quang não, lướt một vòng rồi gửi đi một tin nhắn:
[Này, có đó không?]
Phía bên kia phản hồi rất nhanh:
[Wao wao wao! Chị gái Cố Thu, cuối cùng chị cũng nhớ ra là trên đời này còn có em rồi sao? Lần này em có thể làm gì cho chị đây?]
Cố Thu trả lời thẳng: [Tôi muốn hỏi chút chuyện về chị họ cô.]
Đúng vậy, “nguồn tin nội bộ” của cô chính là Liễu Chức Chi, con nhà nhánh bên của họ Liễu, cũng là em họ của Lâm Căng Trúc.
Lúc này, trong căn phòng công chúa được trang hoàng đáng yêu, cô gái nhỏ còn mang nét trẻ con là Liễu Chức Chi chống cằm nhìn dòng tin nhắn, đầu hơi nghiêng, búi tóc tròn lắc lư theo.
[Biết ngay mà, lại là chuyện về chị họ em nữa.]
Cô nàng gửi kèm một dòng “tố cáo”: [Chị Cố Thu, rõ ràng em chỉ là công cụ để chị moi tin chị họ em thôi đúng không! [Khóc.JPG]]
Bình thường Cố Thu rất hiếm khi chủ động nhắn cho cô. Mỗi lần nhắn, tám phần là hỏi về chị họ. Liễu Chức Chi giờ đã có bằng chứng đầy đủ để khẳng định, ngày đó Cố Thu chủ động kết bạn với cô, chính là để nắm bắt thêm tin tức về Lâm Căng Trúc!
Cái số làm “công cụ người thân” của cô thật thê lương mà… nếu cứ tiếp tục như vậy, cô sẽ đau lòng mất thôi!
Nhưng còn chưa kịp ủ mưu “tủi thân” cho ra trò, một tin nhắn khác của Cố Thu đã tới: [Có muốn bản mới của quang não "Quang Tinh" không? Hàng chưa phát hành, tớ có thể tặng cậu đấy.]
Liễu Chức Chi lập tức dí sát mặt vào màn hình, ánh mắt sáng rực. Tất cả buồn tủi lập tức tan biến không dấu vết.
Cô là một “mọt” quang não chính hiệu. Mà “Quang Tinh” lại là tập đoàn quang não lớn nhất Đế Đô, chiếm tới 90% thị phần. Trong thời đại này, mọi người đã bỏ hẳn thiết bị liên lạc kiểu cũ, chuyển sang dùng quang não vì tốc độ nhanh, tính bảo mật cao.
Quan trọng hơn “Quang Tinh” chính là sản nghiệp bên ngoại của Cố Thu. Nói cho thì cô làm được thật!
Nhà Liễu Chức Chi không thiếu tiền, nhưng có những món đồ… không phải cứ có tiền là mua được.
[Muốn muốn muốn! Em thích nhất là làm công cụ của chị Cố Thu đó! Chị là chị ruột em luôn! [Cười toe toét.JPG]]
Bản mới của “Quang Tinh” còn chưa ra mắt chính thức! Có nghĩa là cô sẽ trở thành một trong những người dùng đầu tiên.
Hơn nữa, cô đã theo dõi buổi họp báo của “Quang Tinh”, nghe nói bản quang não mới này có thêm rất nhiều tính năng hấp dẫn. Nghĩ đến cảnh bạn bè tròn mắt ghen tỵ khi thấy mình đeo chiếc quang não “xịn” đó, Liễu Chức Chi cảm thấy lòng dâng tràn hạnh phúc.
[Chị muốn hỏi gì ạ?]
Cố Thu nhắn lại: [Em có biết vì sao dạo gần đây Lâm Căng Trúc cứ bị gọi về Liễu Trạch không?]
Đầu bên kia, Liễu Chức Chi từ từ hiện lên một dấu hỏi to đùng: [Chị họ dạo này về chủ trạch à?]
Thật ra cô không rõ tình hình bên chủ trạch lắm. Tuy cùng họ Liễu, gọi Lâm Căng Trúc là chị họ, nhưng gia đình cô chỉ là nhánh bên, hiếm khi bén mảng tới đó.
Mà quan trọng hơn cả… là cô hơi sợ vị “dì” kia.
Có thể vì đó là đương nhiệm gia chủ của nhà họ Liễu, khí thế cực kỳ mạnh mẽ. Đặc biệt là đôi mắt sắc bén ấy, dù không nói một lời, chỉ cần nhìn thôi cũng đủ khiến người ta nghẹt thở.
Hoặc cũng có thể… là vì dì ấy thật sự quá nghiêm khắc.
Nghĩ lại cảnh hồi nhỏ mình từng chứng kiến dì giáo huấn chị họ, Liễu Chức Chi rùng mình một cái.
Không hề nói quá, sau lần đó, cô mất ngủ mấy ngày, mơ đi mơ lại cảnh bị dì nghiêm khắc “dạy dỗ” như chị họ, vừa khóc vừa tuyệt vọng trong mơ.
Liễu Chức Chi khẽ lắc đầu, thầm nghĩ cũng chỉ có chị họ Lâm Căng Trúc mới thật sự “trâu bò” đến vậy, có thể lớn lên khoẻ mạnh dưới sự quản giáo nghiêm khắc đến mức khiến người khác nghe thôi cũng lạnh sống lưng. Tính cách có lạnh lùng chút cũng là dễ hiểu, ít ra… chị ấy không mắc vấn đề tâm lý gì.
Cô âm thầm cảm thấy may mắn vì mình sinh ra ở nhánh bên, gia đình cũng không quá khắt khe, chỉ mong cô vui vẻ là đủ.
Bên này, Cố Thu nhìn thấy tin nhắn từ đối phương gửi đến, trầm mặc vài giây: [Thì ra em cũng không biết vụ này à.]
Liễu Chức Chi lập tức dẹp hết mấy suy nghĩ vẩn vơ, hốt hoảng trả lời ngay, sợ Cố Thu đổi ý, rút lại “hối lộ”: [Không sao, chị Cố Thu! Tuy em không biết mấy hôm nay chị họ về chủ trạch làm gì, nhưng em có thể đi hỏi mà!]
[Chờ em nửa ngày, em nhất định moi được tin! Còn cái quang não mới của em… chị nhớ giữ lại cho em đó nha!]
Phản ứng này hoàn toàn nằm trong dự tính của Cố Thu. Cô hài lòng đóng quang não lại.
Gần như ngay khi màn hình vừa tắt, một chiếc bình giữ nhiệt màu xanh lam bất ngờ đặt xuống trước mặt cô. Cố Thu ngẩng đầu lên, đối diện với ánh mắt lạnh như sương của Lâm Căng Trúc.