Chương 27

Sau này nhờ có Cố Thu chăm sóc bên cạnh, tình trạng đó đã cải thiện không ít. Nhưng mấy ngày gần đây, cô càng lúc càng có cảm giác… cơ thể của Lâm Căng Trúc như lại quay về quãng thời gian yếu ớt năm xưa.

Cố Thu theo bản năng thấy lo lắng. Cô đã nhiều lần thử gợi mở chuyện này, nhưng Lâm Căng Trúc luôn kín miệng, chẳng chịu hé lời nửa câu.

Rõ ràng là… lại có chuyện gì đó cô ấy đang giấu mình rồi.

Nghĩ đến việc gần đây Lâm Căng Trúc thường xuyên bị gọi về nhà họ Liễu, ánh mắt Cố Thu khẽ tối đi. Hai người họ lớn lên cùng nhau, cô đương nhiên hiểu phần nào tình hình gia đình bên đó.

Nhà họ Liễu xưa nay nổi tiếng gia giáo nghiêm khắc, từ bé đã vậy. Mối quan hệ giữa Lâm Căng Trúc và người trong nhà cũng không mấy gần gũi. Sau khi dọn ra ngoài ở riêng, cô ấy càng ít qua lại. Gần đây lại liên tục bị đón về Liễu Trạch… chắc chắn đã có chuyện lớn xảy ra.

Nhưng rốt cuộc là chuyện gì?

Cố Thu vừa nghĩ vừa liếc sang người omega bên cạnh. Tiết học này là môn kiểm soát tin tức tố chất – “tố khống”. Lâm Căng Trúc đang ngồi nghiêm chỉnh nghe giảng, đôi tay làm ghi chép đã được cô sưởi ấm, khôi phục lại sắc hồng.

Cố Thu chống cằm, tay còn lại nhịp nhịp trên mặt bàn. Đôi mắt phượng xinh đẹp khẽ nheo lại, ánh lên chút gian xảo đặc trưng.

Nếu Lâm Căng Trúc không chịu nói, vậy thì… cô đành phải tự mình dùng “quan hệ ngầm” vậy.

Trên bục giảng, Giản Ý bắt đầu tiết học. Bà từng là nghiên cứu viên của Viện nghiên cứu Đế Đô, chuyên về lĩnh vực tin tức tố chất. Vì vậy, ngoài những phần bắt buộc phải dạy, bà thường mở rộng sang nhiều kiến thức chuyên sâu mà giáo viên bình thường khó có thể giảng được.

“Phân cấp tin tức tố chất hiện nay được xác định dựa trên giá trị cao nhất từng được phát hiện, rồi xếp hạng theo đó.”

“Thực tế, trong hàng chục năm nghiên cứu, chúng tôi phát hiện ra rằng cơ thể sinh học của con người vẫn đang âm thầm tiến hóa. Quá trình này rất chậm, gần như không thể phát hiện bằng mắt thường, nhưng nó vẫn diễn ra từng ngày.”

“Giống như khi bạn ngắm một cái cây mỗi ngày, sẽ không nhận thấy được sự thay đổi rõ rệt. Nhưng nếu một ngày bạn so sánh số liệu hôm nay với ngày đầu tiên, bạn sẽ bất ngờ phát hiện ra nó đã khác xa.”

“Tin tức tố chất của cư dân Đế Đô hiện tại, so với một trăm hay hai trăm năm trước, đã có rất nhiều điểm khác biệt. Chính điều này chứng minh rằng, tin tức tố chất đang tiến hóa, từ cấp A, rồi S, và nay đã đến 3S.”

Giọng nói của Giản Ý trầm ổn, có sức cuốn hút khiến cả lớp như bị dẫn dắt theo.

Khi bà nhắc đến “cấp 3S”, ánh mắt của tất cả mọi người trong lớp đồng loạt đổ dồn về phía hai người ngồi cuối, Cố Thu và Lâm Căng Trúc.

Bởi vì ở Học viện Tư Duy Nhĩ, 3S cấp alpha và omega thượng đẳng là cặp đôi cực kỳ hiếm hoi và hiện tại, cả hai người đó đều đang ngồi trong cùng một lớp.

Ánh nhìn của Giản Ý cũng khẽ lướt qua hai cô gái, sau đó tiếp tục bài giảng: “Vai trò của cơ sở dữ liệu là không thể phủ nhận. Đây cũng là lý do vì sao Học viện Tư Duy Nhĩ, thậm chí cả toàn Đế Đô, đều định kỳ tiến hành thu thập tin tức tố chất. Dữ liệu này là bằng chứng quan trọng cho quá trình tiến hóa.”

“Dù vậy, vẫn có khả năng tồn tại những biến đổi mà chúng ta đến giờ vẫn chưa phát hiện ra.”

“Khám phá tin tức tố chất là một hành trình dài và gian khổ.”

Hơn mấy chục năm nghiên cứu của bà, nếp nhăn nơi đuôi mắt và những sợi tóc bạc thấp thoáng, chính là minh chứng cho câu nói ấy.



Giờ ra chơi, Lâm Căng Trúc buông bút đứng dậy. Cô cầm lấy chiếc bình giữ nhiệt màu hồng phấn trên bàn rồi lặng lẽ đứng cạnh chỗ ngồi.

Chiếc bình trên tay cô còn mới tinh, màu hồng ngọt ngào gần như “phản chủ” với khí chất lạnh nhạt của cô gái. Nếu để ý kỹ, có thể phát hiện trên bàn Cố Thu cũng có một chiếc bình giữ nhiệt y hệt, chỉ khác là màu xanh lam.

Mấy hôm nay cơ thể Lâm Căng Trúc luôn bị lạnh, vì vậy hai chiếc bình giữ nhiệt này là do Cố Thu mang tới vào ngày hôm sau. Cô đặt chiếc bình màu hồng phấn trước mặt Lâm Căng Trúc, ánh mắt trong veo của đối phương phản chiếu bóng cô, Cố Thu mỉm cười nói:

“Lâm Căng Trúc, mấy ngày tới phải uống nhiều nước ấm nhé. Tôi sẽ uống cùng cậu.”

Lâm Căng Trúc cụp mắt nhìn chiếc bình, không nói một lời.

Ban đầu cô cũng không quen kiểu cầm bình giữ nhiệt đi rót nước nóng như thế này, cảm giác rất… không hợp với phong cách của mình. Nhưng vì có Cố Thu đi cùng, cô dần cũng không còn thấy khó chịu nữa.

Lúc này, cô lặng lẽ đứng bên cạnh chỗ ngồi. Nếu là trước đây, chỉ cần thấy cô cầm bình đứng dậy, Cố Thu đã cười hì hì theo sát phía sau rồi.

Nhưng hôm nay… Cố Thu lại chẳng nhúc nhích.

Lâm Căng Trúc đứng nguyên tại chỗ hai giây, thấy cô nàng vẫn ngồi tại bàn, hoàn toàn không có ý định đi cùng, môi khẽ mím, ánh mắt cụp xuống. Cô không hỏi gì, chỉ im lặng cầm luôn chiếc bình màu xanh của Cố Thu, xoay người rời khỏi phòng học.

Trong lớp, các học sinh vừa từ trạng thái tập trung bài giảng trở về hiện thực, nhìn thấy cảnh tượng này thì lập tức đưa mắt nhìn nhau. Vì biết 3S cấp alpha có khả năng cảm nhận rất nhạy, không ai dám bàn tán công khai trong lớp, thế là cả đám nhanh chóng mở quang não ra tán gẫu trong chế độ chat riêng:

[Ôi trời, lạ nha, hôm nay Cố Thu với Lâm Căng Trúc lại không đi cùng nhau!]

[Thì cũng bình thường thôi mà? Thân đến mấy cũng phải có không gian riêng chứ.]

[Chỉ là không đi rót nước cùng thôi, có gì mà ngạc nhiên dữ vậy?]

[Nhưng so với độ dính nhau như sam trước kia của họ, không ngạc nhiên mới lạ đó!]

[Nói chứ… có ai cảm thấy giữa Cố Thu với cô chuyển trường mới, Lương Tuế Tuế, có gì đó mờ ám không?]