Chương 20

Lương Tuế Tuế vẫn ngẩng cổ, nắm chặt hai tay thành nắm đấm, giọng run nhưng cứng rắn: “Tôi cũng muốn học nghiêm túc chứ! Nhưng tôi đâu có điều kiện và tài nguyên tốt như các cậu. Các cậu tưởng ai cũng có tiền như các cậu à? Các cậu nghĩ có tiền thì là ghê gớm lắm sao?”

Đối phương nghe vậy mà tức đến bật cười: “Bọn tôi ghê gớm chỗ nào vậy? Chẳng phải bọn tôi đang nghiêm túc nói lý với cậu à? Nói nãy giờ mà cậu nghe xong chỉ chốt được một câu là bọn tôi có tiền sao?”

Một người khác cũng không nhịn được: “Đây có phải vấn đề giàu hay không đâu. Hệ thống thư viện điện tử của Tư Duy Nhĩ mở cho toàn bộ học sinh, bọn tôi đã nói cậu vào đó tìm tài liệu, có gì không hiểu thì hỏi, nhưng cậu có hỏi bao giờ không?”

“Cậu kéo tụt cả nhóm thì thôi, thái độ còn tệ như vậy nữa.”

Thật là xui xẻo tám đời mới bị chia chung nhóm với cô nàng này.

Dù bực bội, sự giáo dưỡng gia tộc vẫn khiến họ nuốt lại những lời khó nghe cuối cùng. Nhưng sắc mặt ai nấy cũng chẳng dễ coi gì.

Tại khúc cua, Cố Thu vốn chẳng có hứng thú nghe trộm mấy vụ cãi nhau kiểu này. Nhưng đây lại là lối duy nhất dẫn tới lớp học. Nhìn đồng hồ, cô khẽ cau mày, cuối cùng quyết định bước ra.

Dáng người cao ráo của alpha từ từ xuất hiện từ chỗ ngoặt. Cô đi đôi bốt cao, mái tóc dài tung nhẹ theo gió. Bộ đồng phục may đo của Tư Duy Nhĩ càng làm nổi bật đường cong hoàn mỹ, khí thế ngút trời, chính là nhân vật “nổi như cồn” trong trường, alpha cấp 3S Cố Thu.

Thấy cô xuất hiện, mấy người đang đối đầu với Lương Tuế Tuế lập tức im bặt. Không hiểu sao trong lòng họ lại dâng lên một cảm giác… tin tưởng mơ hồ rằng Cố Thu sẽ đứng ra bảo vệ học sinh ưu tú này.

Cảm giác này kỳ quái và chẳng có căn cứ, nhưng nhìn sắc mặt không mấy vui vẻ của cô, họ quyết định không dại gì mà va phải mày rậm.

Nghĩ vậy, nhóm người kia nhanh chóng liếc nhau, rồi ăn ý rút lui.

Cố Thu nhìn theo bóng lưng bọn họ, ngơ ngác.

Ủa… sao vừa thấy mình xuất hiện đã rút hết vậy?

Lối đi khá rộng, Lương Tuế Tuế đứng quay lưng về phía cô, ngẩn người tại chỗ, bên cạnh còn một khoảng trống lớn.

Cố Thu không thèm liếc ngang dọc, sải bước định đi qua khoảng trống đó. Nhưng đúng lúc cô sắp bước qua, một bóng người chặn ngay trước mặt.

Lương Tuế Tuế bất ngờ xoay người, dang hai tay ra chắn gần hết lối đi. Gương mặt đẫm nước mắt nhưng vẫn đầy cứng đầu: “Đủ rồi! Cô phải núp đằng sau nhìn tôi bị bắt nạt mới vui đúng không!”

Cố Thu: “?”

“Thấy tôi bị bắt nạt trong trường này, chắc cô sung sướиɠ lắm hả?”

Cố Thu: “?”

“Tôi nói cho cô biết! Cho dù như vậy, tôi cũng sẽ không bị đánh gục!”

“Tôi biết, tất cả các người đều khinh thường tôi! Các người dựa vào có tiền mà vênh váo, các người chính là loài mọt ngầm của xã hội!”

Cố Thu: “?”

Ngay khoảnh khắc ấy, Cố Thu chợt hiểu vì sao mấy người vừa rồi lại tức đến mức muốn bùng nổ.

Ai thèm trốn sau lưng để cười nhạo cô chứ? Ai khinh thường cô?

Với lại… có tiền thì sao nào?

Cố Thu cảm thấy trong cổ họng như nuốt nhầm phải con ruồi. Cô nhướng mày, lạnh nhạt nói: “Cô nghĩ nhiều rồi. Tôi không rảnh, với cô tôi cũng chẳng quen, phiền tránh đường.”

Nói xong, cô định vòng qua mà đi.

Ngay giây tiếp theo, cổ tay cô truyền đến một lực kéo, Lương Tuế Tuế túm lấy ống tay áo cô, giật mạnh: “Cô không được đi!”

Ánh mắt Cố Thu cuối cùng cũng nhuốm chút mất kiên nhẫn. Cô giật mạnh cánh tay, thoát khỏi đối phương: “Buông ra!”

Động tác hất tay làm mái tóc dài buông xõa cũng lay động theo, để lộ trong thoáng chốc chiếc khuyên tai hồng ngọc hình hoa hồng nơi vành tai trắng mịn, rồi lại nhanh chóng bị lớp tóc dày che khuất.

Màu đỏ ấy quá mức chói mắt, khiến Lương Tuế Tuế lần đầu tiên chú ý tới tai cô.

Cô bật thốt: “Khuyên tai của cô… sao lại trở về rồi?”

Nói xong, bàn tay vô thức sờ vào chiếc túi chéo bên người.

Rất nhanh, cô nhận ra mình vừa lỡ lời, sắc mặt thoáng chốc trở nên hoảng loạn.

Cố Thu tất nhiên không bỏ qua câu đó. Đôi mắt cô vụt nâng lên, dõi theo hành động kia, ánh nhìn dừng ngay nơi chiếc túi: “Cô biết khuyên tai của tôi ở đâu.”

Giọng điệu gần như chắc chắn.

“Tôi, tôi…” Lương Tuế Tuế ánh mắt chớp loạn, ấp úng: “Tôi chỉ là… nhặt được thôi.”

“Nhặt được?” – Giọng Cố Thu lạnh đi, – “Cô nhặt được nhưng mãi chẳng chịu trả lại. Trong khoảng thời gian tôi mất khuyên, tôi và cô đã gặp thoáng qua, cô cũng biết tôi là học sinh Tư Duy Nhĩ, vậy mà không hề nhắc đến chuyện trả lại.”

“Là cô quên, hay là có ý đồ gì khác?”

Không thể trách Cố Thu nghĩ vậy, bởi cái omega trước mặt mang lại cho người ta cảm giác quái dị khó hiểu.

Lương Tuế Tuế vừa bị nói trúng tâm tư, vừa tức vừa hoảng. Để ngăn cô nói thêm, gương mặt lộ vẻ bực bội, cô ta vội vàng mở túi, lôi chiếc khuyên tai ra, rồi ném mạnh xuống đất: “Cô nói bậy bạ cái gì đó! Chỉ là một cái khuyên tai thôi, tôi chẳng thèm!”

Ánh sáng đỏ lóe lên trong không trung. Chiếc hoa hồng bằng hồng ngọc bị quật thẳng xuống nền, phát ra tiếng “choang” giòn chát, rồi lăn đến tận chân cột đá gần đó mới dừng lại.

Đó chính là món khuyên tai Lâm Căng Trúc tặng cô.

Ánh mắt Cố Thu dừng chặt nơi khuyên tai, nhìn đến bốn năm giây. Nụ cười nơi khóe môi dần biến mất, đôi mắt hồ ly vốn sáng ngời lúc này phủ kín băng sương, lạnh lẽo đến kinh người.

Khoảnh khắc ấy, khí thế 3S của cô không còn bị kiềm nén, bùng nổ dữ dội. Áp lực tràn ngập khiến người ta nghẹt thở, thậm chí quên cả cách hít vào.

Cô từ từ ngẩng mắt, lạnh giọng: “Ai cho cô lá gan… dám ném đồ của tôi?”

Vai Lương Tuế Tuế run lẩy bẩy. Đối diện với Cố Thu lúc này, không thể phủ nhận cô ta đã sợ hãi.

Những lời trong mơ, những ý nghĩ vừa rồi, tất cả đều rối loạn. Cô ta chỉ biết vừa khóc vừa lùi lại, cuối cùng chật vật bỏ chạy.