Chương 1

“Cố Thu, sao cậu chỉ biết dính lấy Lâm Căng Trúc thế hả...”

Tháng mười, tiết trời đã sang thu, nhiệt độ dần hạ xuống.

Học viện Tư Duy Nhĩ, tòa giảng đường kiểu châu Âu vừa sang trọng vừa tràn ngập hơi thở công nghệ. Trong một phòng học, giảng viên sinh lý đang thao thao bất tuyệt về các kiến thức nhập môn của học kỳ này.

“Tân lịch 459, do chịu ảnh hưởng của môi trường, gen con người phát sinh biến đổi. Một số người để thích ứng, cơ thể bắt đầu tiết ra hormone đặc thù. Từ đó, giới tính loài người bắt đầu thay đổi dần...”

“Tân lịch 1023, hệ phân loại giới tính alpha, beta, omega chính thức xác lập. Khái niệm về tin tức tố ra đời. Viện nghiên cứu phát hiện gen giữa người với người tồn tại liên hệ mạnh yếu, dựa trên nghiên cứu ấy chính phủ Đế Đô ban hành tiêu chuẩn phân cấp tin tức tố...”

“Kết quả cho thấy, độ tương thích tin tức tố giữa hai người càng cao, thì càng dễ nảy sinh hấp dẫn lẫn nhau. Có thể nói, mức độ tương thích tin tức tố là một trong những tiêu chuẩn quan trọng khi lựa chọn bạn đời.”

Tiết sinh lý này vốn chỉ là môn tự chọn, tuần trước mới bắt đầu, nội dung giảng cực kỳ cơ bản, loại kiến thức mà mỗi công dân Đế Đô đều đã biết từ hồi vỡ lòng. Thế nên dưới lớp người chăm chú nghe thì ít, đa số đều đang đi vào cõi thần tiên.

Cố Thu cũng không ngoại lệ, cô đang ngẩn người.

Cô ngồi ở hàng gần cửa sổ, cửa chỉ hé mở, gió mang hơi lạnh thổi vào. Cô chỉ khoác hờ một chiếc áo ngoài, tóc nâu sẫm hơi xoăn, cột một nửa phần đuôi buông xuống vai, che lấp nửa bờ vai thon. Trên dái tai, đôi hoa tai hình hoa hồng lấp lánh toát lên vẻ tinh xảo xa hoa.

Nhưng hôm nay vị Alpha vốn dĩ tràn đầy sức sống nhìn trông có chút ủ rũ.

Ngồi ngay cạnh, Hứa Văn Duyệt nhìn bộ dáng khác thường của bạn thân thì tò mò hỏi: “Cậu sao thế?”

Cố Thu nghe thấy, đôi mắt hồ ly xinh đẹp khẽ nhướng lên, nhưng ngay sau đó lại rũ xuống ỉu xìu đáp: “Không có gì, chỉ là thấy chán, không nhấc nổi tinh thần.”

Cô trời sinh dáng vẻ rực rỡ, ngay cả khi uể oải, đôi mắt dài hơi hẹp cũng sóng sánh ý vị, lông mày hơi nhíu, nơi sống mũi có một nốt ruồi đen nhạt, nhưng trên gương mặt trắng trẻo kia lại vô cùng hút mắt.

Hứa Văn Duyệt gần như đoán ra ngay: “Hôm nay Lâm Căng Trúc không đến trường à?”

Giọng Cố Thu nghe nhẹ nhàng, hơi buồn buồn: “Ừm, không đến.”

Hôm qua Lâm Căng Trúc bước vào kỳ phát nhiệt, cơ thể vẫn chưa ổn, nên xin nghỉ phép. Kỳ phát nhiệt của Omega sẽ càng lúc càng khó chịu khi đến tuổi trưởng thành, trừ khi được Alpha có độ tương thích cao đánh dấu.