Chương 9

“Cũng hơi mệt rồi.” Khương Oản khẽ thở dốc, trán lấm tấm mồ hôi. Thể trạng này vẫn còn quá yếu, không thể đi lại nhiều: “Đợi xem xong cửa hàng, chúng ta sẽ đi ăn chút gì đó.”

Hai người đi vòng vèo hỏi đường một lúc lâu mới tìm thấy một tiểu lâu hai tầng nằm nép mình giữa hai gian hàng mặt phố.

“Cô nương, có phải nơi này không ạ?”

Khương Oản ngẩng đầu nhìn, tấm biển hiệu trên cửa đã cũ mèm, chỉ có thể lờ mờ nhận ra mấy chữ “Tiệm Phấn Son Khương Ký".

Tổ tiên nhà họ Khương khởi nghiệp bằng nghề son phấn, cửa hàng này là một trong những sản nghiệp mà Khương Viên Ngoại gây dựng ở kinh thành thuở ban đầu. Sau này, khi gia tộc họ Khương chuyển hướng kinh doanh, lượng khách ngày một thưa thớt, lại thêm vị trí không đắc địa nên việc kinh doanh càng thêm ảm đạm.

Khi Khương Viên Ngoại gặp chuyện, gia nô trong nhà gần như bị giải tán hết, cửa hàng này cũng vì thế mà không ai trông coi. Ngay cả Khương Oản cũng không biết cửa hàng này thuộc về mình từ bao giờ. Nàng và Hỉ Nguyệt đều không tìm thấy khế ước nhà đất của nó, nghĩ lại thì nếu có, chắc cũng đã sớm bị đem đi gán nợ, làm sao còn giữ được đến bây giờ.

Nhưng hệ thống đã nói cửa hàng này thuộc quyền sở hữu của nàng, vậy chắc chắn không sai.

Nàng đưa tay đẩy cửa, cửa không khóa, xem ra người trông coi trước kia đã vội vàng rời đi mà chẳng hề kiểm tra cẩn thận.

Vừa bước vào, một lớp bụi dày đã ập tới, khiến hai chủ tớ vội lấy khăn tay che miệng mũi, quạt lia lịa. Một lúc sau, khi cửa sổ được mở ra, không khí mới dễ chịu hơn đôi chút.

Tiệm son phấn này nhìn bên ngoài không bắt mắt, nhưng không gian bên trong lại không hề nhỏ. Tiểu lâu có hai tầng, trên tầng hai còn có một gác xép. Phía sau nhà có hai gian phòng, sát tường bên trái là nhà bếp, cạnh bếp có một gian nhỏ chứa củi, nối liền với một khoảng sân, trong sân có một giếng nước. Đúng là “chim sẻ nhỏ mà ngũ tạng đầy đủ”.

Khương Oản vô cùng hài lòng với cửa hàng này, thầm nghĩ nếu không có gì thay đổi, đây chính là điểm khởi đầu cho sự nghiệp sau này của nàng.

Nhưng vấn đề mới lại nảy sinh.

Có cửa hàng rồi, mở tiệm không khó, nhưng cái khó là nàng không có sản phẩm và tay nghề.

Nàng lại tìm đến hệ thống.

“Ta không rành về kỹ thuật của thẩm mỹ viện, làm sao để thu hút khách hàng và khiến họ tin tưởng ngay từ đầu đây?” Công việc trước kia của Khương Oản có liên quan đến ngành làm đẹp, nhưng dù sao cũng không phải là chuyên viên.

Nàng thỉnh thoảng có đến spa chăm sóc da, nhưng các kỹ thuật massage mặt, toàn thân hay những thao tác khác, nàng đều không biết. Không có bản lĩnh trong tay thì sao dám kinh doanh lớn.

Nhất định phải thương lượng kỹ với hệ thống để giành lấy một chút phúc lợi.

“Nếu không phải do cái hệ thống không đáng tin cậy nhà ngươi khiến ta mất trí nhớ mười mấy năm, thì nhiệm vụ này ta đã sớm hoàn thành. Giờ năng lượng của ngươi không đủ, còn giấu nghề làm gì nữa? Mau nói xem có con đường tắt nào để hoàn thành nhiệm vụ không?”



Hệ thống dường như cũng biết mình đuối lý, trên bảng điều khiển trong suốt xuất hiện một vòng tròn nhỏ đang xoay, một lúc sau mới hiển thị câu trả lời.